Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

Làm Quan Là Chuyện Của Gia Đình Chúng tôi…

“Cả nhà ta cùng nhau… lên quan” và nỗi lo “quốc tế”
Tác Giả: Bùi Hoàng Tám – Dân Trí – 18 Sep 2015
Nếu như với cách tuyển chọn “cả nhà ta cùng nhau lên quan” thì chẳng còn chỗ cho người dân và càng không có chỗ cho những những du học sinh, dù người đó có tài năng đến mấy. Nỗi lo “hậu duệ” có lẽ không còn là nỗi lo “quốc nội” mà đã mang tầm “quốc tế”! Cả họ tham gia bộ máy lãnh đạo huyện
Việc du học sinh “ra đi đầu không… ngoảnh lại” giờ đây không còn là chuyện hiếm. Nếu những năm trước đây, du học sinh Việt Nam được cử ra nước ngoài học tập, niềm khát khao lớn nhất và duy nhất là trở về phục vụ Tổ quốc, cống hiến cho quê hương thì giờ đây, khi có cơ hội là hiếm người quay trở lại chốn quê nhà.
Việc 12/13 thí sinh đoạt vòng nguyệt quế trong chương trình Đường lên đỉnh Olympia, chỉ có duy nhất một em trở về quê hương có thể coi như một điển hình. Tất nhiên, những người ở lại nước ngoài có 1001 lý do “chính đáng” để biện minh như môi trường làm việc, cơ sở vật chất, chính sách đãi ngộ, kinh phí để tài trợ cho các công trình khoa học… và cả môi trường văn hóa.
Khi ra nước ngoài, họ được tiếp thu tinh thần dân chủ trong khoa học, được phản biện thẳng thắn mà không bị chi phối bởi tư tưởng già làng, trưởng bản, sự cả nể và thứ bậc khoa bảng. Họ không (hoặc ít) vấp phải tư tưởng đố kị hẹp hòi, ganh tị, thậm chí vùi dập, trù úm…
Họ không vấp phải một hệ thống hành chính mà như dân gian gọi “hành là chính” và đặc biệt, họ không phải “gánh chịu” thứ “văn hóa quan hệ” mà ở đó, “trí tuệ” đứng cuối cùng trong bảng xếp hạng gồm 4 thang bậc: “Thứ nhất hậu duệ, thứ nhì quan hệ, thứ ba tiền tệ, thứ tư trí tuệ”.
Một câu chuyện vừa được báo Người Lao động nêu lên trong bài “Cả họ tham gia bộ máy lãnh đạo huyện” khiến không khỏi không suy nghĩ. Đó là ngay tại Thủ đô Hà Nội, trong một huyện có 13 phòng, ban thì hơn 10 người là anh em, họ hàng với lãnh đạo huyện.
Cụ thể, nhiều cán bộ công tác tại các vị trí quan trọng của UBND huyện có liên quan trực tiếp tới Bí thư Huyện ủy như Trưởng Phòng Tài chính – Kế hoạch, Phó chánh Văn phòng Huyện ủy, phó ban quản lý dự án, Phó Phòng Kinh tế, Trưởng Phòng Dân tộc học, Phó Ban Dân số và Kế hoạch hóa gia đình, kế toán Phòng Quản lý đô thị… Một vị Phó Chủ tịch huyện khác có 2 con trai cũng làm ở Phòng Tài chính – Kế hoạch và Phòng Nội vụ của huyện.
Giải thích điều này, ông Trưởng Ban Tổ chức Huyện ủy (chú của vị Bí thư) cho biết, việc bổ nhiệm cán bộ trước tiên phải nằm trong quy hoạch, có phẩm chất tốt, có năng lực. Các vị trí công tác đều cần thiết và trải qua quá trình tuyển chọn, cân nhắc theo đúng quy trình…
Tất nhiên là “cần thiết”. Tất nhiên họ đều là những người có “phẩm chất tốt, có năng lực”. Cũng tất nhiên và rất tất nhiên là… “đúng qui trình”.
Thế nhưng chả lẽ một huyện có tới 177.000 dân nhưng chỉ con cháu lãnh đạo huyện mới có các “điều kiện” và “phẩm chất” này?
Và chả lẽ chốn công đường, gặp nhau là anh em, chú cháu, ông con, cô dì…?
Nếu như với cách tuyển chọn “cả nhà ta cùng nhau lên quan” thì chẳng còn chỗ cho người dân và càng không có chỗ cho những những du học sinh, dù người đó có tài năng đến mấy.
Nỗi lo “hậu duệ” có lẽ không còn là nỗi lo “quốc nội” mà đã mang tầm “quốc tế”!
BHT

Dân Sài Gòn lội nước “gánh nợ” 24.000 tỷ đồng cho các dự án thoát ngập

Suốt 10 năm qua, TP.HCM đã đầu tư hơn 24.000 tỷ đồng cho các dự án chống ngập của thành phố. Nhưng cho đến nay, bình quân mỗi năm ngư…

Sống Mới – Theo VNTB – 18 Sep 2015

Suốt 10 năm qua, TP.HCM đã đầu tư hơn 24.000 tỷ đồng cho các dự án chống ngập của thành phố. Nhưng cho đến nay, bình quân mỗi năm người dân và thành phố vẫn đang vừa lội nước, vừa phải “gánh nợ” khoảng 4.250 tỷ đồng để chi trả nợ gốc và lãi vay cho các dự án trên.
Theo báo cáo của UBND TP.HCM, chỉ trong 10 năm qua (từ năm 2005 đến nay), thành phố đã chi 24.300 tỷ đồng để thực hiện các dự án chống ngập như nạo vét, cải tạo kênh rạch, xây dựng hệ thống thoát nước. Trong đó vốn ngân sách khoảng 9.000 tỷ đồng, vốn ODA khoảng 15.000 tỷ đồng.
Thế nhưng, cho đến nay cứ khi nào gặp mưa là thành phố lại “ngập chân” trong nước, nhiều tuyến đường bị nước “tấn công” cao tới nửa mét, gây ảnh hưởng nhiều tới cuộc sống người dân. Theo trung tâm điều hành Chương trình chống ngập cho biết, TP.HCM hiện còn 68 điểm ngập úng do mưa. Các điểm ngập úng giống như chiếc “túi bục”, cứ bịt chỗ nọ lại “tức nước” bung ra chỗ khác.
Trong khi đó, chính UBND TP cũng đánh giá là các dự án chống ngập trên cũng chỉ mới thực hiện được khoảng 1,2% khối lượng công việc theo quy hoạch nên hiệu quả chưa như mong muốn. Như vậy, tính đến hết năm 2014, tổng dư nợ vay của TP. HCM đã hơn 25.100 tỷ đồng. Dự kiến trong 5 năm tới, bình quân mỗi năm thành phố phải có khoảng 4.250 tỷ đồng để chi trả nợ gốc và lãi vay các dự án trên địa bàn.
Để thực hiện các dự án chống ngập cho khu vực rộng 550 km2 (gồm lưu vực trung tâm TP, phía Bắc, phía Tây, một phần Đông Bắc và Đông Nam), trong giai đoạn 2016-2020, dự tính TP.HCM cần huy động khoảng 66.820 tỉ đồng. Để có vốn thực hiện các dự án này, TP.HCM đưa ra phương án sẽ đầu tư 7.500 tỷ đồng từ ngân sách; vốn xã hội hóa là 15.885 tỷ đồng. Số còn lại, TP.HCM kiến nghị Thủ tướng hỗ trợ bằng nguồn vốn ODA và vay từ NHNN.
Tuy UBND TP cũng đã nêu ra những lý do về thời tiết, biến đổi khí hậu, rồi dân số tăng quá nhanh lên 10 triệu người, trong khi cơ sở hạ tầng chỉ đáp ứng cho khoảng… 2 triệu người, thì với số tiền đã bỏ ra cùng thời gian suốt 10 năm qua, mọi vấn đề ngập úng vẫn đang “dậm chân” dưới nước. Vậy hàng chục nghìn tỷ đã đi đâu, chẳng nhẽ chỉ “xuôi theo dòng” nước ngập rồi nhận trách nhiệm quản lý yếu kém là xong?
THEO SỐNG MỚI

Mưa Trên Màu Cờ Đỏ…

Mưa ngập lòng dân
Tác Giả: Cao Huy Huân – VOA Blog – 18 Sep 2015

Mấy hôm nay trời mưa suốt đêm ngày, không ít người muốn phát điên vì mưa to kèm theo hàng tá thứ hệ luỵ. Chiều ngày 15-9, cơn mưa suốt 3 tiếng đồng hồ đã “nhấn chìm” thành phố được mệnh danh là trung tâm kinh tế lớn nhất Việt Nam. Mưa lớn quá, lòng dân lại bộn bề.
Ngập chìm tất cả
Bạn bè sống lâu năm ở Sài Gòn viết ngập tràn trên mạng xã hội Facebook, đại khái phàn nàn “sống biết bao nhiêu năm ở Sài Thành, chẳng khi nào nước mưa ngập đến kinh hoàng như thế”. Báo chí đua nhau dùng những tính từ, trạng từ mô tả một cách sống động nhất về Sài Gòn sau một cơn mưa kéo dài vốn rất bình thường trong suốt nhiều năm qua. Ngay cả những tờ báo chính thống nhất ở Việt Nam cũng mạnh dạng giật tít “ngập như sông”, “ngập chưa từng thấy”, dân “bơi” về nhà, …để nói về đất Sài Thành sau một cơn mưa.

Lướt qua các tờ báo với những hình ảnh không thể ngờ, người ta cứ tưởng Sài Gòn là đồng bằng sông Cửu Long mùa nước lớn. Nước từ đâu đổ về, kéo theo rác rưởi, nước cống đen ngòm, hôi hám, nhấn chìm biết bao mệnh đời ngược xuôi vì cơm áo gạo tiền. Công nhân tan ca vội chạy về ăn cơm kịp giờ tăng ca tối, nước ngập, đành ngồi lại tìm đỡ gói mì tôm. Công nhân viên chức giờ tan sở vội chạy về đón con, rồi để con trên xe mà gồng, mà gánh, mà đẩy qua những đoạn đường chẳng còn biết gập ghềnh, nhấp nhô hay bằng phẳng.
Mấy bác xe ôm, thậm chí taxi cũng bó tay trước dòng nước cao cả mét, tặc lưỡi chịu đói hôm nay vì chẳng ma nào dại dột chạy ra đường mà gọi xe ôm hay réo taxi. Mà nhiều khi khách có nhu cầu, chẳng ai dám liều mà lái, không khéo đẩy xe cho khách, lại phải tốn tiền sửa xe. Ngay cả những cô chú làm công tác dọn đường cũng lắc đầu ngao ngán vì rác khắp nơi trôi nổi bồng bềnh, chẳng biết đêm nay mấy giờ nước rút, và rồi sẽ phải mất bao lâu để quét dọn những con đường đầy rác và chất thải đến mức chỉ nhìn đã phát nổi da gà.
Hai bên các tuyến đường “ngập cao điểm”, đã thôi không màn tát nước ra khỏi nhà, vì nước cao quá đầu gối, có tát cũng không thể nào hết được. Dân ngao ngán, buồn bực, mệt nhọc và buông xuôi, để mặc cho buổi cơm chiều đã nguội lạnh theo lòng người nổi trôi trên từng con nước. Nhà đã chật hẹp, nước lại ngập tràn lan, đêm nay sẽ là một đêm dài vô tận.
Nói vậy không có nghĩa là ai cũng khổ. Những toà biệt thự ngoại ô, những căn hộ chung cư đắt tiền, những ngôi nhà nằm trên các tuyến đường cao và đẹp nhất Sài Gòn, vốn là nơi cư ngụ của những người giàu, có cả quan chức, vẫn hiên ngang giữa mưa gió bão bùng. Lướt qua vài tờ báo mạng, nghe vài cú điện thoại, có tiếng tắc lưỡi chẳng biết vì cảm thông hay đang lo lắng lòng dân phẫn nộ vì một Sài Gòn đáng sống. Mà dù có thế nào đi chăng nữa thì có mấy quan chức phải lội bùn lội đất, dắt xe giữa những con phố nước ngập quá hông người như vô số người dân. Nước chảy siết, đục ngầu, lạnh lẽo còn mồ hôi thì nóng đến khó chịu, thỉnh thoảng khoé mắt cay cay vì trễ giờ đón con, vì bất lực trước chiếc xe đã “chết”, vì đuối sức mà không thể gục ngã, và vì vô số nỗi lo vẫn đang bộn bề, bồng bềnh theo từng con nước.
Trách nhiệm hay không trách nhiệm?
Giữa lúc Sài Gòn chìm trong biển nước, báo chí rầm rộ đưa tin, thì dư luận vẫn đang tranh cãi trách nhiệm thuộc về ai. Có người khẳng định “lỗi tại trời”. Họ cho rằng những cơn mưa liên tiếp đã đong đầy lòng Sài Gòn, nên chuyện ngập khắp nơi vẫn rất đỗi bình thường. Họ cho rằng nước ngập cũng như thể “trời kêu ai nấy dạ”, chẳng can hệ đến nhà quản lý.
Khi dự báo thời tiết vẫn chưa có những khẳng định về “sự bất thường” của những cơn mưa, thì việc mưa dài, mưa dai vẫn là chuyện “như cơm bữa” mỗi năm tại Sài Gòn. Thế nên, nếu đổ lỗi cho trời thì cũng chưa “công bằng” với “thần sấm, thần mưa”. Phản bác ý kiến “thiên tai”, có người cho rằng tại các thành phố lớn khác trên thế giới, mưa cũng không ít, tại sao không ngập? Không lẽ ông trời chỉ “làm khó” Việt Nam thôi? Vì lẽ đó, trách nhiệm phải quy kết về con người, mà chính danh là các nhà quản lý.
Nhiều người đưa ra nghi vấn các công trình đang được thi công gần đây, như hàng loạt các dự án khu chung cư, căn hộ cao cấp, các công trình quy hoạch hạ tầng tại thành phố đang bít dần các đường thoát nước của cả Sài Gòn. Chuyện này không khó để đặt làm giả thuyết, và chừng nào chưa có các báo cáo tác động môi trường của các cơ sở hạ tầng, công trình xây dựng quy hoạch,… một cách thuyết phục thì nghi vấn này vẫn cho phép người dân đặt dấu chấm hỏi lên trách nhiệm của chính quyền và các ngành chức năng liên quan.
Trong khi đó, nhiều người đã bắt đầu nhắc lại vô số các dự án chống ngập, thoát nước,…với chi phí lên đến tiền tỷ trong suốt những năm qua. Hiệu quả từ các dự án nghìn tỷ chống ngập ở đâu khi Sài Gòn ngày một chìm trong biển nước? Nếu càng đổ tiền, Sài Gòn càng ngập thế này thì trách nhiệm thuộc về nhà thi công dự án, người lập kế hoạch dự án, hay người giám sát và thẩm định các dự án chống ngập? Dù là ai, thì đó chắc chắn phải có liên hệ đến trách nhiệm của những người làm công tác quản lý đô thị hạ tầng.
Vẫn có nhiều người đơn giản hơn, ngắn gọn hơn khi bàn về “trách nhiệm vụ ngập thuộc về ai?” Họ nói rằng việc khiến dân lao đao vì ngập nước, không thể ai khác chịu trách nhiệm, chính là người làm quản lý, dù đó là thiên tai ngoài ý muốn. Hãy nhìn sang các quốc gia phát triển. Bộ trưởng bộ nông nghiệp từ chức vì trời nắng, dân mất mùa hàng loạt mà Bộ không giải quyết hay khắc phục được gì. Hay như chuyện thủ tướng từ chức vì một người làm trong gia đình vi phạm luật (dù không nặng). Hàng tá chuyện từ chức cho thấy trách nhiệm không chỉ dừng ở chuyện quan chức gây tổn thương cho người dân, mà còn ở chuyện không thể mang lại những điều tốt đẹp thật sự cho đời sống người dân. Chuyện ngập nước cũng vậy, dù có “thiên tai”, nhưng làm quan mà không dự trù, không giải quyết được, để nạn ngập nước, kẹt xe kéo dài nhiều năm và ngày càng trầm trọng, thì làm quan để làm gì?
Cao Huy Huân

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

Bắc Kinh phật lòng khi tỷ phú giàu nhất châu Á rút gần hết vốn khỏi Trung Quốc

Tỷ phú Lý Gia Thành, người đàn ông giàu nhất châu Á từ 4/2012 – 12/2014 theo Bloombelg, đã rút hết vốn khỏi Trung Quốc. Điều này khiến chính quyền Bắc Kinh phật lòng, bằng việc truyền thông nhà nước đăng tải những bài xã luận phê bình gay gắt, thậm chí còn kèm đe dọa.
Ông Lý Gia Thành, tỷ phú giàu nhất châu Á, trên thực tế đã bắt đầu thoái vốn khỏi Trung Quốc từ năm 2011. Nhà đầu tư nhạy bén này từ năm 2011 đã dần dần bán số tài sản trị giá 16 tỷ USD mình sở hữu ở Trung Quốc để chuyển tiền sang châu Âu, nơi được tỷ phú họ Lý đánh giá là triển vọng hơn. Thương vụ lớn nhất của ông là đợt giải ngân 25% lượng cổ phần ở chuỗi kinh doanh dược phẩm A.S. Watson & Co với giá 5,7 tỷ USD. Còn khoản đầu tư lớn nhất của nhà tỷ phú họ Lý là vào hãng viễn thông lớn thứ hai nước Anh O2 trị giá 15,8 tỷ USD.
Theo đánh giá của Forbes, tỷ phú Lý Gia Thành với số tài sản tầm 24,8 tỷ USD, đã thanh khoản thành công số bất động sản trị giá hàng tỷ USD ở Trung Quốc vào đúng thời điểm, trước khi bong bóng bất động sản nước này thực sự vỡ tan vào năm 2014.
Ông đã đưa ra những quyết định sáng suốt và kịp thời khi dự đoán kinh tế Trung Quốc sẽ truội dần và không còn là nơi sản sinh lợi nhuận cho các nhà đầu tư bắt đầu từ năm 2015. Tỷ phú họ Lý đã cắt tỉa thành công sự ràng buộc của mình vào lợi nhuận từ thị trường Trung Quốc xuống còn 30% hoạt động kinh doanh, đồng thời tăng thị phần hoạt động tại châu Âu lên 42%.
Chính vì thế mà chính quyền Trung Quốc cảm thấy không hài lòng. Vào 12/9, viện nghiên cứu Liêu Vương có mối quan hệ mật thiết với truyền thông nhà nước Tân Hoa xã đã đăng tải một bài xã luận với tiêu đề: “Không cho phép Lý Gia Thành thoát tội!”
Trong bài báo, tác giả Lạc Thiên Hạo viết: “Chúng ta đều biết rõ, tại Trung Quốc, ngành bất động sản và bộ máy quyền lực gắn kết chặt chẽ. Không có hậu thuẫn về chính trị, không thể làm kinh doanh bất động sản ở Trung Quốc. Vì vậy tôi e ngại rằng một nhà đầu tư rút vốn khỏi đây chắc chắn chưa suy nghĩ thấu đáo và khôn ngoan”.
“Rõ ràng là những nhân vật tầm cỡ như Lý Gia Thành còn cảm thấy họ mất lợi thế so với những tập đoàn con ông cháu cha ở đại lục”, chuyên gia tài chính kiêm thành viên nòng cốt của phong trào dân chủ tại Hồng Kông Edward Chin bình luận.
Theo ông Chin, việc Đảng Cộng sản Trung Quốc ngày càng gây ảnh hưởng đến Hồng Kông cũng khiến các doanh nhân e ngại và thoái vốn khỏi trung tâm tài chính châu Á sầm uất một thời để chuyển sang Singapore hay đảo Cayman nhờ vào hệ thống pháp luật an toàn và đảm bảo hơn, đặc biệt đối với các doanh nghiệp hải ngoại. Đó có thể là lý do chính khiến ông Lý thoái hết vốn ra khỏi Trung Quốc, thậm chí cả Hồng Kông.
Ông Lý trên thực tế đã sáp nhập hai tập đoàn mình kiểm soát là Hutchison Whampoa Ltd. và Cheung Kong Holdings Ltd. thành CK Hutchison Holdings Ltd. rồi nhanh chóng đăng ký kinh doanh tại đảo Cayman.
Động thái mới nhất trong chiến lược đầu tư sáng suốt của nhà tỷ phú này là sáp nhập công ty điện lực H.K với hãng hạ tầng cơ sở Cheung Kong Holdings-CKI và hủy niêm yết trên Sàn giao dịch Chứng khoán Hồng Kông.
Do CKI là một phần của CKI Hutchison, công ty đương nhiên theo luật pháp đảo Cayman trong thời gian tới.

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Sơn La vẫn xây công trình 1.400 tỷ

Theo BBC – 7 Sep 2015
Sau một tháng gây tranh cãi trong dư luận, tỉnh Sơn La vừa thông qua đề cương cụm công trình và tượng đài Hồ Chí Minh 1.400 tỷ đồng.

Hôm 7/9, VietnamNet đưa tin Tỉnh ủy Sơn La vừa thông qua ‘Đề cương dự án cụm công trình 1.400 tỷ gắn với tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh’.
Như vậy là dự án này đã đổi tên gọi so với ban đầu là ‘Đề án xây dựng tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh với đồng bào các dân tộc Tây Bắc’.
Đề cương dự án khẳng định: “Công trình mang ý nghĩa chính trị, văn hóa và xã hội vô cùng to lớn, góp phần giáo dục truyền thống cách mạng, tinh thần đoàn kết dân tộc, truyền thống yêu nước của các thế hệ hôm nay và mai sau, thể hiện đạo lý ‘uống nước nhớ nguồn’ và quyết tâm mãi mãi đi theo con đường của Chủ tịch Hồ Chí Minh”.
Quan chức địa phương cho rằng “công trình sẽ là ‘địa chỉ đỏ’ về du lịch cho khách tham quan trong và ngoài nước đến chiêm ngưỡng, góp phần làm thay đổi diện mạo thành phố Sơn La”.
Cùng ngày, trang tin Infonet của Bộ Thông tin – Truyền thông cho biết thêm:
“Về phương án đảm bảo nguồn vốn và hình thức đầu tư, dự kiến tổng mức đầu tư khoảng 1.400 tỷ đồng cho tất cả các hạng mục. Trong đó mức đầu tư cho nội dung xây dựng tượng đài chủ tịch Hồ Chí Minh với đồng bào các dân tộc Tây Bắc khoảng 200 tỷ đồng và được phân kỳ đầu tư theo quy định.
Việc bố trí vốn triển khai đề án đảm bảo huy động phát huy có hiệu quả tổng thể các nguồn lực trong quá trình phát triển của tỉnh”.
Báo trong nước cũng nêu rõ “chân dung chủ tịch Hồ Chí Minh được thể hiện vào thời gian năm 1959, là thời gian ông về thăm đồng bào các dân tộc Tây Bắc tại tỉnh Sơn La”.
Tỉnh nghèo
Sơn La là tỉnh miền núi cao ở phía Tây Bắc đất nước, dân số khoảng 1,1 triệu người.
Đây là một trong các tỉnh nghèo của Việt Nam, với tổng số hộ nghèo gần 71.000 hộ, chỉ sau Nghệ An và Thanh Hóa.
Gần đây một số công trình tượng đài với ngân sách khổng lồ đã gây tranh cãi.
Tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng ở Quảng Nam được thiết kế và xây cất với kinh phí khoảng 410 tỷ đồng. Tượng đài Chiến thắng Điện Biên Phủ kinh phí gần 40 tỷ.
Một bức tượng của Chủ tịch Hồ Chí Minh được khánh thành ngày 17/5 nhân kỷ niệm 125 năm ngày sinh của ông có kinh phí 7 tỷ

Khủng hoảng, doanh nghiệp vẫn đua làm bánh trung thu bạc triệu

Theo Đất Việt – 4 Sep 2015
Kinh tế khó khăn, sức mua giảm sút nhưng bánh trung thu cao cấp vẫn ào ạt ra thị trường, với những hộp bánh bạc triệu, thậm chí hàng chục triệu đồng.
Đại diện khách sạn Daewoo, Hà Nội, bà Phạm Thị Bích Hường cho hay, quầy hàng bánh trung thu của khách sạn chính thức mở cửa từ ngày 28/8 nhưng đến 30/8, khoảng 2.500 hộp bánh của khách sạn đã có chủ.
Năm nay, giá bánh trung thu của khách sạn Daewoo tăng từ 10 – 15% so với năm 2011. Các sản phẩm như hộp bánh tổng hợp, hộp bánh đặc biệt với trà, rượu vang, Johnny Walker đen… có mức từ 620.000 đồng đến gần 1,8 triệu đồng.
Bên cạnh đó, Daewoo còn nhận hàng đặt theo yêu cầu của khách. “Nếu khách hàng có nhu cầu đặt loại nhân bánh đặc biệt như vi cá mập, nhân yến xào… hay rượu cao cấp đi kèm, chúng tôi sẵn sàng đáp ứng với điều kiện phải đặt trước khoảng một tuần. Trung thu năm 2011 đã có khách hàng đặt hộp bánh trị giá tới hơn 6 triệu đồng”, bà Hường cho biết.
Bánh trung thu bạc triệu chủ yếu làm quà biếu nên các doanh nghiệp không sợ sức mua giảm
Khách sạn Hilton cũng đưa sản phẩm bánh trung thu ra thị trường từ ngày 27/8. Như mọi năm, Hilton có các sản phẩm truyền thống là hộp 4 bánh, 8 bánh với giá 600.000 đồng.
Bên cạnh đó, khách sạn này cũng không quên đưa ra những sản phẩm xa xỉ phục vụ đại gia như hộp VIP bạch kim với rượu Hennessy giá 3,8 triệu đồng, hộp bánh VIP vàng với 4 bánh và rượu Johnnie Walker. So với năm 2011, giá bánh của Hilton hầu như được giữ nguyên.
Gây sốc trên thị trường ở dòng bánh cao cấp năm nay là khách sạn Hà Nội với sản phẩm Vương Kim Tri Ngộ. Vương Kim Tri Ngộ Ballantine’s 30 có giá niêm yết 11.998.000 đồng, gồm 4 bánh to nhân sen trắng, hai lòng đỏ trứng mặn và 1 chai rượu Ballantine’s Whisky 30 năm.
Bên cạnh đó, các sản phẩm khác của khách sạn Hà Nội cũng có mức giá “khủng” như Nguyệt sắc giai nhân gồm 4 bánh to nhân sen trắng, 2 lòng đỏ trứng mặn và 1 chai rượu vang đỏ cao cấp có giá 2,3 triệu đồng, Kim long kết nguyệt Tân tri cựu hữu gồm 4 bánh to nhân sen trắng lòng đỏ trứng mặn và 1 chai rượu chivas Whisky 12 năm giá 2,4 triệu đồng, Kim long kết nguyệt Chivas 18 năm – Bạn hữu tri kỷ giá 4 triệu đồng, Kim long kết nguyệt Chivas 21 năm – Đoàn tụ dưới trăng giá niêm yết hơn 6 triệu đồng.
Không chỉ các khách sạn, nhiều hãng bánh kẹo sản xuất bánh trung thu như Kinh Đô, Bibica cũng đưa ra những hộp bánh giá bạc triệu ra thị trường. Công ty Kinh Đô có bộ sưu tập Trăng vàng với các dòng sản phẩm Trăng vàng kim cương, bạch kim, hoàng kim, hồng ngọc. Nếu như năm 2011, hộp bánh lập “đỉnh” của thương hiệu này có giá 2 triệu đồng thì Trăng vàng kim cương năm nay lên tới 2,2 triệu đồng.
Công ty cổ phần Bibica hiện có dòng bánh Đế Nguyệt cũng có giá khoảng 1,2 triệu đồng. Ngoài ra, các thương hiệu khác như Đồng Khánh, Đại Phát, Hỷ Lâm Môn… cũng rất chú trọng dòng bánh cao cấp. Bánh “Đại phát đại tài, Vinh hoa phú quý” của Đồng Khánh có giá gần một triệu đồng một hộp. Bánh trung thu Đại Phát sử dụng các loại hương vị quý hiếm từ bào ngư, yến sào táo đỏ, phô mai, đậu xanh tuyết… xuất hiện với những thiết kế tinh xảo, trị giá 1-1,3 triệu đồng mỗi hộp.
Theo đại diện một nhà sản xuất dòng bánh trung thu cao cấp, dù đang là thời điểm kinh tế khó khăn nhưng các sản phẩm giá bạc triệu vẫn ào ạt ra thị trường, mức giá còn cao hơn những năm trước bởi đối tượng khách hàng mua những loại bánh này chủ yếu để làm quà biếu, tặng nên họ sẵn sàng rút hầu bao, thậm chí càng đắt, càng xa xỉ càng tốt.
Khách hàng tặng các hộp bánh chục triệu đồng này cho ai vậy?

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2015

Trích...

"Nếu như năm 2012, nhập siêu từ Trung Quốc là 16 tỷ đô la, thì năm 2014 kim ngạch nhập khẩu từ Trung Quốc đã là 43,7 tỷ đô la và nhập siêu là 28,9 tỷ đô la. Ngoài ra còn một lượng hàng lớn nhập khẩu qua biên giới nhưng không thống kê được, số lượng này rất nhiều."
Làm thế nào để thoát khỏi lệ thuộc hàng hóa Trung Quốc?
Hiện nay Việt Nam nhập khẩu hàng hóa từ Trung Quốc rất nhiều, hầu hết loại mặt hàng nào cũng thấy nhập từ Trung Quốc.
Mặc dù Việt Nam và Trung Quốc có những tranh chấp bất đồng về biển đông, người Việt Nam sợ hãi hàng hóa độc hại của Trung Quốc, thậm chí đã có những phong trào tẩy chay hàng Trung Quốc, hay ‘thoát Trung’, nhưng do quan hệ cấp cao giữa hai nước vẫn duy trì, vì thế mà hàng hóa nhập khẩu từ Trung Quốc tăng rất nhanh qua từng năm.

Con số trên cho thấy mức độ phụ thuộc vào hàng hóa nhập khẩu từ Trung Quốc rất lớn, và cứ đà này thì không biết tới khi nào Việt Nam mới ‘thoát Trung‘ được.
Nhiều người Việt dù không thích hàng Trung Quốc nhưng vẫn phải mua, anh Minh, một người chuyên kinh doanh mặt hàng công nghệ cho biết: “Không thích hàng Trung Quốc nhưng vẫn phải mua vì không có hàng khác mà lựa chọn, người ta toàn bán hàng Trung Quốc thôi”.
Nhiều người phát biểu rằng không thích dùng hàng Trung Quốc, nhưng so với hàng khác rẻ hơn nhiều lại dễ mua, nên vẫn phải mua.
Các ngành nghề sản xuất tại Việt Nam cũng bị phụ thuộc rất nhiều nguyên vật liệu từ Trung Quốc. Ông Diệp Thành Kiệt Tổng Thư ký Hội May Thêu Đan TPHCM, phó chủ tịch Hiệp hội Da giày Việt Nam từng cho RFA biết: “Chắc không cần lý giải nhiều cũng có thể thấy được những tác hại của nó. Vì lý do gì đó nếu nguồn nhập khẩu nguyên liệu từ Trung Quốc hoàn toàn ngưng trệ không qua Việt Nam được, thì có thể ảnh hưởng từ 30% tới 40% tổng kim ngạch xuất khẩu dệt may da giày. Nếu mất nguồn nhập khẩu thì chúng ta sẽ khó lòng tạo ra được một lượng xuất khẩu tương ứng được.
Chúng tôi cho rằng đây không phải là trường hợp đặc biệt của riêng Việt Nam vì hiện nay sự phát triển toàn cầu và có sự phân công của các nước trên thế giới, không có một nước nào có thể chủ động 100% vật tư nguyên liệu cho ngành xuất khẩu của họ, cho nên thường phải dựa vào nhau. Chúng tôi nghĩ rằng nếu quả thật nguồn nguyên liệu này vì lý do gì đó bị cắt ngang, thì rõ ràng chúng ta sẽ gặp khó và không thể cùng trong một lúc mà có thể xoay trở được ngay tìm nguồn nguyên liệu thay thế, dĩ nhiên có thể thay thế được một phần nhỏ thôi.”
Mặt khác có nhiều công nghệ máy móc là dùng hàng của Trung Quốc, thì kéo theo vật tư, nguyên vật liệu cũng chỉ có nhập từ Trung Quốc mới tương đồng với công nghệ đó, chứ không thể lấy từ nơi nào khác được. Dẫn tới việc phụ thuộc vào hàng Trung Quốc.

Các nhà thầu Trung Quốc cũng trúng thầu rất nhiều tại Việt Nam, và tất nhiên họ sẽ sử dụng các công nghệ máy móc Trung Quốc, cũng khiến Việt Nam lệ thuộc vào Trung Quốc.
Xuất khẩu hàng nông sản Việt Nam cũng lệ thuộc vào Trung Quốc, hiện nay Trung Quốc chiếm hơn 40% thị trường xuất khẩu gạo của Việt Nam, 60% thị trường xuất khẩu cao su, 70% thị trường xuất khẩu thanh long v.v… Và khi những mặt hàng xuất khẩu này bị phụ thuộc vào Trung Quốc thì họ cũng sẽ đặt điều kiện để ép hạ giá cũng như kén chọn sản phẩm.
Vậy làm thế nào để thoát khỏi lệ thuộc vào Trung Quốc?
Thực hiện lộ trình trong Hiệp định tự do thương mại
Việc thực hiện lộ trình đã cam kết trong các Hiệp định tự do thương mại song phương cũng như đa phương là cơ hội để tránh phụ thuộc vào thị trường từ Trung Quốc.
Nhiều ngành của Việt Nam như dệt may, nhiệt điện phụ thuộc nguyên vật liệu giá rẻ nhập phần lớn từ Trung Quốc. Việc giảm thuế quan cũng như các rào cản kỹ thuật theo lộ trình sẽ giúp Việt Nam tiếp cận với nguồn cung ứng vật liệu của các nước khác như Mỹ, Châu Âu, Nhật, Hàn Quốc, Úc….
Đầu tư cho nông sản
Trong khi Việt Nam chịu ảnh hưởng hàng nhập khẩu từ Trung Quốc, thì hàng xuất khẩu nông sản lại chịu phụ thuộc từ thị trường Trung Quốc.
Do hàng nông sản của Việt Nam chất lượng không đạt yêu cầu để xuất khẩu sang thị trường Mỹ, hay Châu Âu, nên nhiều mặt hàng chỉ có thể xuất khẩu cho Trung Quốc, và do bị lệ thuộc nên thường phải chịu ép giá hay chất lượng sản phẩm, nên giá xuất khẩu cũng rất thấp.
Để tránh hàng nông sản phụ thuộc thị trường Trung Quốc cần có đầu tư thích đáng vào ngành này, nâng cấp chất lượng hàng nông sản để đạt được tiêu chí và xuất khẩu sang được các nước khác như Mỹ, Châu Â, Úc v.v….Xuất khẩu sang các nước này giá cao hơn và sẽ bù đắp lại dần chi phí đầu tư.
Chủ động sản xuất linh kiện phụ trợ trong nước
Nhật Bản và Hàn Quốc hiện đang có quan hệ tốt với Việt Nam và đã ngỏ ý hỗ trợ Việt Nam phát triển. Các công ty sản xuất linh kiện của Nhật cũng đang xây dựng và hoạt động tại Việt Nam.
Việt Nam cần có chính sách tốt để phát triển sản xuất linh kiện trong nước với sự trợ giúp về vốn và kỹ thuật của Nhật Bản và Hàn Quốc. Như thế sẽ chủ động tránh được việc phải nhập từ Trung Quốc.
Kiểm soát chặt chẽ việc mời thầu các công trình
Hiện nay các nhà thầu Trung Quốc trúng thầu tại Việt Nam rất nhiều, điều này cũng dẫn đến các luồng ý kiến khác nhau, có nhiều ý kiến cho rằng Việc Trung Quốc trúng thầu nhiều thế không hẳn do phí bỏ thầu thấp, mà có một cơ chế giúp họ trúng thầu, đặc biệt là các dự án thuê đất 50 – 70 năm ở những vị trí chiến lược về quân sự như dự án khu kinh tế Vũng Áng (Hà Tĩnh), khai thác Bô xít ở Tây nguyên.
Các nhà thầu Trung Quốc thường bỏ thầu giá thấp, để rồi sau đó đội chi phí lên khi ký hợp đồng. Cần có biện pháp chế tài theo luật đấu thầu để loại các nhà thầu này mà không ký hợp đồng nữa.
Cần có cơ chế quản lý chặt việc đấu thầu các công trình, ưu tiên vào kinh nghiệm nhà thầu để tránh nhà thầu Trung Quốc trúng thầu.
Hiện nay ở Việt Nam đa phần người dân đều mong muốn thoát khỏi lệ thuộc hàng hóa từ Trung Quốc; Các doanh nghiệp cũng mong mỏi điều này, nhưng do bị lệ thuộc công nghệ của Trung Quốc nên cũng không thoát ra được; Chỉ riêng các lãnh đạo tại Việt Nam thì nhiều người vẫn chưa có tư tưởng muốn ‘thoát Trung’ do nền chính trị của Việt Nam bị lệ thuộc vào Trung Quốc.
Để thoát khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc thì cần phải có sự đồng lòng từ trên xuống dưới, đây là điều quan trọng nhất, đặc biệt là sự đồng lòng trong giới lãnh đạo thượng tầng. Nếu không có sự đồng lòng này thì không thể thoát khỏi lệ thuộc vào Trung Quốc.