Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

Giông Lốc và Nước Mắt

Nguồn : 888888.COM.VN
Giông lốc kinh hoàng vô tình tố vụ trồng cây Hà Nội
Tác giả: Đoàn Minh Thái – Đất Việt -15 June 2015
Nhờ giông lốc mới thấy rõ lòng tham và sự cẩu thả dối trá.” – Nhiều người dân nói thẳng.
Cơn giông lốc tại Hà Nội chiều ngày 13/06 đã làm hai người đã tử vong, 10 người bị thương do cây đổ đè trúng.
Trong số các cây bị đổ có rất nhiều cây vừa mới được trồng trong dự án thay thế cây xanh ở Hà Nội vừa xảy ra tai tiếng.
Khi các cây này bị bật gốc nhiều người không khỏi bất ngờ về sự tắc trách của những người làm nhiệm vụ thay thế cây xanh.
Cụ thể, các cây được trồng mới tại khu vực đường Nguyễn Trãi đoạn qua trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn (Thanh Xuân, Hà Nội) bị bật gốc hàng loạt.
Các cây bị bật gốc này vẫn còn nguyên lưới bọc chặt bầu và rễ.
Nhiều người đi qua ngao ngán bởi khi trồng cây phải mở lưới trước khi cho đất vào, khi thực hiện công đoạn này xong, tiến hành chống cừ cây trước khi tháo móc cẩu.
Bác Côn (60 tuổi) có cây mới trồng trước cửa nhà cho biết: “Trồng cây nông thế này, đổ là phải rồi, cái lưới để bọc bầu đúng ra phải tháo ra thì lại không tháo, rễ cây mọc thế nào được, cây chết nhiều là phải”. “Cơn giông hôm qua, nhìn các cây này đu đưa đến là sợ, lúc cây bật gốc lên vẫn còn nguyên cả lưới bọc xung quanh bầu, đến sáng nay thì không biết ai đã xé lưới ra.
Theo tôi việc không xé lưới bọc bầu là hoàn toàn sai, không chấp nhận được, rễ không mọc được nên cây dễ đổ, chẳng may có ai bị cây đổ đè vào thì có khác nào ngộ sát.” – Anh Định (36 tuổi), làm nghề ngay trước cổng trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn chia sẻ.
Trước đó, dư luận từng xôn xao trước nhiều sự kiện “bê tông lõi tre”. Nhiều ô tô vô tình đâm phải cột mốc lộ giới hay nắp mương, thì mới phát hiện ra sai phạm. Các cột mốc lộ giới hay nắp mương được làm bằng “bê tông cốt tre” chứ không phải là cốt sắt.
Rất nhiều vụ việc bị phát hiện sau khi các tai nạn xảy ra.
Ở Việt Nam có dùng tre thay cho thép.
Tuần lễ nước mắt
Tác giả: Tuấn Khanh – Blog – 15 June 2015
Chỉ trong một tuần, đã có thật nhiều nước mắt đã đổ xuống trên toàn cõi Việt Nam. Với nhiều lý do. Nước mắt tràn trên các trang báo, bi thương trong các lời mô tả.
Những giọt nước mắt ấy, rơi xuống vì lòng kiêu hãnh chung hoặc vì nỗi đau thầm lặng của từng số phận. Nhưng cũng có những giọt nước mắt cay đắng cho đất nước vào giai đoạn trầm kha, mà nhân dân chính là kẻ mãi mãi phải gánh chịu.
Đất nước hôm nay hoang tàn, như một cõi vàng mã sau cơn gió giật đã lộ ra rất nhiều thứ. Tất cả phiêu diêu không biết về chốn nào, giữa những lời tung hô và giả dối.
Hoang tàn như qua một cơn giông, người ta giật mình chợt biết rằng bao năm nay mình bị lừa dối, khi nhìn thấy những trụ điện bê-tông gãy đổ với chất lượng tệ hại đáng kinh ngạc. Ở ngay một nơi được xưng tụng là thủ đô, thì sự lừa dối cũng ở cấp độ thủ đô. Những con đường, cầu cống rơi mặt nạ, suy sụp và tàn tạ, cho thấy tiền thuế của nhân dân được quấy quá và vội vã tiêu pha như thế nào trong tay những quan lại luôn kêu gọi lòng yêu nước và trách nhiệm.
Trận giông ngày 13-6 được coi là kinh hoàng ở Việt Nam, với 2 người chết và 9 người bị thương, nhiều hệ thống giao thông hư hại. Nhưng bất ngờ là sau trận giông đó, ông Lê Thanh Hải, phó Tổng giám đốc Trung tâm Khí tượng Thủy văn cho biết chuyện này đã được biết trước và “cho cảnh báo nhưng thông tin không đến với người dân”. Một lần nữa, nhân dân vẫn là người có lỗi trong kiếp nạn của mình. Còn điều gì an nguy nữa cho cuộc sống con người và đất nước này mà “thông tin không đến với” người Việt Nam?
Ngày 14/6 tàu cá ở Quảng Nam, số 92642 bị một tàu hàng “lạ” cố tình đâm vào, khiến 1 người chết và 3 người bị thương. Tàu “lạ” đã sấn vào rất gần bờ Việt Nam, chỉ cách Đà Nẳng 40 hải lý. Đã rất gần rồi, kẻ “lạ”. Đây là lần thứ hai trong tuần, kẻ “lạ” tấn công người đi biển. Một lần nữa, ngư dân Việt lại lặng lẽ góp thêm những linh hồn khốn khổ vào mộ gió. Đã bao lâu rồi, những con người chết oan ức đó, kể cả những người lính bộ đội chết ở Gạc Ma bị từ chối đưa xác về quê nhà, đã tìm thấy lời giải về số phận của mình, của tổ quốc mình lúc này? Biển của người Việt không còn bình yên nữa. Cái chết rình rập hàng ngày khiến ngư dân phải đi rất xa để kiếm sống, trôi dạt đến tận đảo quốc Palau để rồi 77 người bị bắt, 4 thuyền bị đốt, người đi biển Việt Nam bị kết tội là “kẻ cắp”. Bài học rừng vàng biển bạc trong sách giáo khoa là kẻ nói láo, vì hôm nay người Việt không còn gì nữa.
Palau chỉ có 20.000 dân, không có chỉ số về tiềm lực quân sự, nhưng với kẻ bước đến bờ biển của mình, bất kể là ai, họ đều gọi đó là kẻ cướp. Ở Việt Nam, quốc gia có 90 triệu dân, tiềm lực quân sự đứng hàng 25 trên thế giới, với những kẻ bước qua ranh giới biển của mình, chúng được gọi là bạn hoặc kẻ lạ.
Nước mắt lại rơi âm thầm, bên cạnh thềm nhà Quốc hội Việt Nam sang trọng, nơi các ông bà đại biểu sôi nổi bàn chuyện con dâu và tài sản nhà chồng để nâng cấp Bộ luật Dân sự. Quốc hội biết lo lắng về quyền phụ nữ trong cuộc sống, nhưng nhanh quay lưng về phía nỗi đau của chính đồng loại mình, thua cả bầy trâu bò ở Châu Phi biết cùng nhau chống lại thú dữ trên đường đi.
Tuần lễ nước mắt ngập những nỗi đau của ông chú, bà dì, bạn trẻ, anh chị… gào khóc vì đội tuyển của mình thất bại – như bao lần thất bại hiển nhiên khác từ nhiều thập niên nay. Nước mắt ngập khán đài như một sân khấu, nhiều cổ động viên đã khóc và bày tỏ nỗi đau rất cụ thể cho ống kính ghi hình. Những giọt nước mắt đó cuốn trôi và làm chìm lấp cả những điều hệ trọng khác mà người Việt cần rơi nước mắt lúc này.
Một người bạn trẻ trên facebook đã ghi rằng “vì sao họ có thể đau khổ đến vậy vì lý tưởng bóng đá, nhưng khi tổ quốc tụt hậu trăm năm so với các quốc gia khác, nợ công tràn ngập đến thế hệ mai sau, nạn tham nhũng đang siết cổ người dân từng ngày – thì thật khó mà tìm được ai lên tiếng hoặc nhíu mày”.
Thật ra, quyền đau thương trong một trò chơi là quyền tự do của cá nhân. Nhưng khi một tập thể cá nhân đó cùng tập hợp đau thương cho một trò chơi và lãng quên những điều nhức nhối khác, thì tổ quốc chỉ còn là quảng trường của lễ hội trụy lạc không màng trách nhiệm. Những giọt nước mắt thụ hưởng rất hiện đại đó dường như không còn thiết dành cho số phận dân tộc mình, mà chỉ nhân danh, để phô diễn sự ích kỷ và nông cạn trong một thực tế thắng bại sòng phẳng, đã rõ.
Ước gì một phần nước mắt đó dành cho biển, cho tổ quốc, cho đồng bào mình.
Ước gì một phần những bạn trẻ thích bày tỏ tình yêu tổ quốc, mặc áo đỏ sao vàng xếp hàng chụp ảnh nghiêm và buồn trước biển, trịnh trọng “tổ quốc gọi chúng tôi sẳn sàng” biết rõ và gọi tên kẻ thù trước biển là ai, lúc này.
Ước gì các đại biểu Quốc hội không ngủ gật hay chơi game trong Ipad, dành thì giờ tìm hiểu tên người ngư dân bị giết chết mới nhất là gì, cũng có thể họ tìm ra đó là một đồng hương.
Ước gì có một tuần lễ nước mắt mà người Việt tìm nhau chia sẻ, xiết chặt tay, hơn chỉ là những giọt nước mắt âm thầm của những cá nhân thương xót cho tổ quốc mình trong giông bão vô tình.
Ai đã gây ra thảm cảnh này cho dân tộc tôi?
Tuấn Khanh

Lấn chiếm lòng đường, vỉa hè, hết thuốc trị?

Nguồn : 888888.COM.VN
Tác Giả: Đào Lê – Thế Giới Tiếp Thị – 12 June 2015
Câu chuyện lòng đường, vỉa hè bị đánh chiếm một lần nữa được xới lên: các phương tiện truyền thông “tả thực” các tuyến đường kiểu mẫu của TP.HCM với vỉa hè vô tư trưng dụng mua bán, kinh doanh.
Chính quyền cho rằng luôn luôn “mạnh tay” xử lý, nhưng tại họ… lì. Còn người bị cho là “lì” cho rằng, họ sẽ “tâm phục, khẩu phục” nếu như lực lượng kiểm tra, xử lý làm việc công tâm.
Phận mọn chỉ còn nước chạy và chết
Một nhà báo có trụ sở đóng trên đường Võ Văn Tần, quận 3, TP.HCM, đầu tuần qua đã phải lên Facebook thốt lên bực tức: mới sáng sớm, đã phải vắt giò lên cổ chạy hai lần bởi “cái tội” ăn và uống càphê sáng trên vỉa hè, đối diện cơ quan.
Theo ông, cũng là lấn chiếm lòng lề đường mà sao những quán nhậu cùng tuyến đường được mở sáng đêm? Vì sao dân nghèo vỉa hè chống đối người thi hành công vụ, như anh chàng quang gánh ở Bình Thạnh cách đây hai năm, bị đánh, trói như heo bỏ lên xe chở về đồn?
Thực sự, chuyện tréo ngoe xảy ra hà rầm ở thành phố này. Nhiều người dân quận 3 ắt vẫn còn nhớ đến vụ một vị nguyên là lãnh đạo cơ quan báo chí vào quán ăn ở đường Điện Biên Phủ, gửi xe có thẻ đàng hoàng, nhưng khi lực lượng chức năng đến dẹp lấn chiếm vỉa hè thì lại đòi chủ xe nộp phạt. Và nữa, trong buổi tối “dẹp loạn vỉa hè” hôm đó, chỉ duy nhất quán ăn kể trên bị xử phạt, còn các quán lân cận bình yên.
Nhưng câu chuyện hay nhất về phận mọn bán vỉa hè luôn bị ức hiếp, có lẽ lại đang xảy ra ở các nơi vỉa hè ngày càng khan hiếm như: khu vực chợ Tân Bình, đoạn đường Trần Quốc Thảo – từ ngã ba Kỳ Đồng đến ngã tư Lý Chính Thắng, khu xung quanh bệnh viện Từ Dũ – gồm các tuyến đường Nguyễn Thị Minh Khai, Cống Quỳnh…
Thường xuyên chở vợ ra chợ Tân Bình lấy hàng quần áo về bán, nhưng cứ hễ thấy chuyện cơ quan chức năng đi phạt vạ người lấn chiếm vỉa hè, anh Hoàng Bình – buôn bán quần áo trên đường Lê Trọng Tấn, quận Tân Phú – lại thấy ấm ức. “Cứ họ dẹp thì gần như toàn bộ con đường Phú Hoà bên hông chợ Tân Bình náo loạn. Chỉ trong vòng nửa giờ, lực lượng chức năng đã bắt giữ ít nhất bốn xe gắn máy đậu dưới lòng đường mà chủ xe không kịp chạy thoát. Thế nhưng, cũng ngay dưới lòng đường Phú Hoà, hàng đàn xe máy của các quán ăn, quán giải khát lại “miễn trừ”.
Hay hơn có lẽ là vụ, khi báo chí không ít lần phản ánh tình trạng vỉa hè xung quanh các bệnh viện Tai mũi họng, bệnh viện quận 3, trên đường Trần Quốc thảo bị đánh chiếm hoàn toàn bởi hàng rong, bởi xe taxi, bởi xe cấp cứu, bởi bãi giữ xe… thì các cơ quan chức năng đã tiến hành ra tay dẹp mạnh… Để rồi giờ đây, hàng rong quay gót, taxi vẫn còn…
Không công tâm, thiếu nhất quán
Để xảy ra chuyện thiếu công tâm như vừa nêu trên, không cần phải có nghiệp vụ, chỉ cần có con mắt nhìn ai cũng có thể thấy, dẹp người bán hàng rong lấn chiếm lòng đường, vỉa hè khó hơn dẹp các điểm kinh doanh tại gia, xe taxi chiếm vỉa hè hay các bãi giữ xe không phép. Thử tính, người bán hàng rong nghĩa là di động (di chuyển khi có lực lượng kiểm tra), để bắt được phải truy đuổi nên xác suất thành công thấp. Trong khi đó, các điểm kinh doanh lấn chiếm vỉa hè, các bãi giữ xe không phép chỉ cần đến lập biên bản là có thể xử lý ngay.
Tại sao cái khó làm được, cái dễ lại “bó tay”? – Câu hỏi này xin nhường lại cho cơ quan chức năng.
Bàn về chuyện vỉa hè cứ bị tái đánh chiếm liên tục, nhiều lần TS Nguyễn Hữu Nguyên, trung tâm Nghiên cứu chiến lược và chính sách quốc gia, khẳng định: việc nhất bên trọng, nhất bên khinh thực ra chỉ là cái ngọn của vấn đề. Cái chính ở đây là công tác thực hiện quy hoạch và công tác quản lý. Cụ thể, từ lâu thành phố đã đưa ra phương án hạn chế xây dựng cao ốc khu trung tâm nhưng cuối cùng cũng đâu có làm được. Bằng chứng là cao ốc mọc lên đầy. Rồi từ lâu thành phố cũng quy định khoảng cách của các nhà thuốc tây, nhưng thử nhìn xem trên đường Trường Chinh, đoạn từ ngã tư Bảy Hiền đến ngã ba Nguyễn Thái Bình, chỉ hơn 500m nhưng có tới cả chục tiệm bán thuốc tây, tiệm nào cũng trưng dụng hết vỉa hè để xe.
Rồi thành phố cũng đã có chính sách hạn chế các cơ sở dạy học như: ngoại ngữ, tin học… không nên nằm ngay ngã ba, ngã tư, nhưng rồi vẫn đâu có làm được. Bởi nhiều chủ cơ sở chỉ khoái những địa điểm trên và tìm mọi cách để có giấy phép kinh doanh.
Hay mới đây nhất, khi chính quyền phường 7, phường 9, quận 3 cho rằng, dẹp nạn lấn chiếm vỉa hè trên đường Trần Quốc Thảo (đoạn từ ngã ba Kỳ Đồng đến ngã tư Lý Chính Thắng) là rất khó. Nguyên nhân là chỉ đoạn đường ngắn này có tới hai cái bệnh viện, hai cái ngân hàng và thêm vô số nhà thuốc tây, cơ sở kinh doanh, nên đã rất chật chội. Đã chật chội rồi, ấy vậy mà mới đây trên đoạn đường này lại tiếp tục khởi công thêm công trình mở rộng bệnh viện Tai mũi họng với quy mô 12 tầng (kể cả hai tầng hầm – PV). Hỏi như vậy làm sao quản được vỉa hè, lòng đường cho thông thoáng.

Copy và Start-up

Nguồn : 888888.COM.VN
Sao chép: Đừng nói Trung Quốc, 100% startup Việt Nam cũng vậy!
Tác Giả: Kiều Châu – Bizlive – 9 June 2015
Thống kê của Topica Founder Institute về các mô hình khởi nghiệp (startup) thành công ở Việt Nam mới đây cho thấy, 100% các startup này đều học hỏi và bản địa hoá từ mô hình tương tự đã thành công ở nước ngoài.
Tuy nhiên, việc đem một mô hình thế giới về áp dụng ở một môi trường khá phức tạp như Việt Nam mà tồn tại được đã là một thành công. Những ý tưởng nguyên gốc là cực kì hiếm, bởi sáng tạo ra một cái gì đó mới không phải là chuyện dễ.
Copy: Chuyện không của riêng nước nào
Dave McClure, “nhà đầu tư thiên thần” người Mỹ đã “chắp cánh” cho khoảng hơn 500 startup từng nói rằng: “Thực ra bạn có thể bắt chước đến 99 % và sáng tạo chỉ 1% thôi cũng đủ để sản phẩm đánh bật các đối thủ khác trên thị trường”. Vậy nên, chuyện bắt chước ý tưởng chưa hẳn đã là chuyện xấu.
Thực tế, ngay đến cả những gã khổng lồ công nghệ như Apple hay Google cũng không thể khẳng định sản phẩm của họ không copy bất kỳ chi tiết của sản phẩm nào.
Nhìn vào phiên bản iPhone năm 2007, mọi người đều nghĩ là sự khởi đầu sáng tạo cho một loạt các đời iPhone sau này. Tuy nhiên, thực ra điểm sáng tạo nhất iPhone có được là nhờ Apple đã biết cách chắp nối những công nghệ đã có vào cùng trong một thiết bị.
Apple liệu có sao chép một số công nghệ của Palm Pilot như một số người nghi ngờ?
Hay Google Glass có thể rất sáng tạo, theo góc độ, một sản phẩm chưa từng xuất hiện trên thị trường. Nhưng trong thực tế, Google Glass làm theo đúng những gì iPhone đã làm, xây dựng trên sự cơ sở kết hợp những công nghệ đã có sẵn.
Apple không phải cái tên đầu tiên sản xuất ra một chiếc máy nghe nhạc MP3, hay Facebook cũng hoàn toàn không phải mạng xã hội đầu tiên, Google, tương tự, không phải công cụ tìm kiếm đầu tiên của thế giới,… Thế nhưng những sản phẩm của họ vẫn gây được tung hô và đón nhận bởi một nguyên lý đơn giản trở nên tốt hơn so với bản gốc còn hơn trở thành kẻ thất bại đầu tiên.
Đặc biệt, trong khoảng một thập kỷ gần đây, “bắt chước” đã trở thành một cụm từ quá quen thuộc của nền công nghệ Trung Quốc. Theo phân tích của trang công nghệ Tech in Asia, mặc dù những ngày tháng thịnh vượng của “nền kinh doanh copy” đã qua, song mô hình nổi tiếng này vẫn đang rất thịnh hành đối với các doanh nghiệp mới khởi nghiệp của Trung Quốc. Thậm chí, nhiều công ty Internet Trung Quốc còn copy lẫn nhau!
Trong cộng đồng công nghệ khởi nghiệp rất đông đúc của Trung Quốc, đi đầu không phải là lợi thế cạnh tranh đáng kể. Nếu một công ty khác cũng triển khai ý tưởng đó, dù muộn hơn vài tháng, song lại tốt hơn, họ sẽ chiến thắng.
Lấy ví dụ như trường hợp của hãng Fanfou, dịch vụ tiểu blog đầu tiên ở Trung Quốc. Họ đánh bại tất cả các đối thủ lớn trong nước và quốc tế thâm nhập thị trường Trung Quốc, nhưng chính phủ nước này lại e ngại tiềm năng của tiểu blog sẽ khiến những quan điểm trái ngược được dịp lan truyền và buộc Fanfou phải đóng cửa.
Tuy nhiên, việc kẻ tiên phong Fanfou phải ngừng hoạt động lại mở ra cơ hội cho các hãng công nghệ lớn như Sina và Tencent cơ hội xây dựng các dịch vụ tiểu blog của riêng họ bên cạnh việc đưa ra những cam kết xoa dịu quan ngại của chính phủ. Vào thời điểm các quy định đã rõ ràng hơn, Fanfou được phép mở lại dịch vụ, nhưng đã quá trễ bởi các đối thủ cạnh tranh đã tung ra những dịch vụ ưu việt hơn như Sina Weibo.
Sự vụt sáng của “ngôi sao mới nổi” Xiaomi cũng đang khiến cho nhiều hãng công nghệ trên thế giới phải dè chừng, đặc biệt là Apple bởi công ty này được xem là đã copy không ít ý tưởng của Apple. Thậm chí, CEO Xiaomi còn được gọi là “Steve Jobs của Trung Quốc”.
Chỉ trong vòng 5 năm, Xiaomi đã đi từ hai bàn tay trắng vươn tới danh hiệu startup công nghệ tư nhân có giá trị lớn nhất trên thế giới.
Song, khi hầu hết các công ty khởi nghiệp đều đổ xô đi copy thì điều tất yếu là sự cạnh tranh cũng tăng lên. Do đó, hiện nay, các công ty Trung Quốc ngoài việc học hỏi các công ty công nghệ nước ngoài thành công, đã có những thay đổi lớn và sáng tạo để thích nghi thị trường.
100% startup Việt Nam cũng đi sao chép
Trong những năm gần đây, phong trào startup cũng phát triển mạnh mẽ ở Việt Nam. Tuy nhiên, số lượng startup thành công ở thị trường trong nước và quốc tế vẫn chưa thực sự nhiều.
Theo ông Trần Mạnh Công, Giám đốc Topica Founder Institute, dự án hỗ trợ khởi nghiệp hàng đầu Việt Nam, hiện nay ở Việt Nam chỉ có khoảng 28 startup tạm xem là thành công, tức là thỏa mãn được một trong các tiêu chí có định giá từ 10 triệu USD hoặc doanh thu từ 2 triệu USD hoặc có từ 100 nhân viên hoặc đã gọi vốn vòng 2 hoặc đã bán được công ty với giá tốt.
Việt Nam có 28 startup tạm xem là thành công.
Trong số 28 startup này: độ tuổi trung bình khi họ khởi nghiệp là 28,8; 78% từng làm thuê hoặc khởi nghiệp thất bại ở 2 công ty trước đây; 45% từng học hoặc làm việc tại nước ngoài trước khi về nước khởi nghiệp; thời gian trung bình dành cho startup đến lúc thành công là 5,7 năm và sẽ mất lâu hơn nữa để trở thành công ty có giá trị hàng trăm triệu USD; và 100% đều học hỏi và bản địa hoá từ mô hình tương tự đã thành công ở nước ngoài.
Như vậy, ngoài việc khởi nghiệp khá muộn, các startup Việt Nam cũng không thể tránh khỏi việc đi sao chép các mô hình thành công từ nước ngoài.
Ai dám khẳng định những hiện tượng Haivl không “copy” 9gag hay Cờ rôm + không “ăn theo” Chrome…? Hoặc các trang thương mại điện tử như Vật giá đã học theo Rakuten, Chợ điện tử theo Ebay hoặc VNG theo Tencent… Và trong quá trình học theo đó, có người đã thành công và cũng có kẻ đã phải nếm trải thất bại.
Vậy làm thế nào để sao chép mà vẫn thành công?
Theo phân tích của ông Trần Mạnh Công, dù 100% các startup của Việt Nam vẫn phải học hỏi những mô hình tương tự ở nước ngoài nhưng họ đã biến biến sự học hỏi đó thành thành công theo hai hướng: hoặc là trở thành số 1 trong lĩnh vực của mình tại Việt Nam, sau đó mở rộng sang các thị trường tương đồng trong khu vực (Appota, Topica, CleverAds, Eway…), hoặc khởi đầu và thành công tại thị trường quốc tế rồi mới quay lại Việt Nam (JoomlArt, TruePlus, MoneyLover, Beeketing…).
Nếu đánh vào thị trường Việt Nam, thường sẽ phải tìm những thứ mang hơi hướng offline, ví dụ như thương mại điện tử thì luôn luôn phải có logistic, phải ký kết với các cửa hàng, shop… Yếu tố offline là rào cản cho các startup nước ngoài, nhưng sẽ là lợi thế cho startup trong nước để có thể đi trước ký kết với các cửa hàng, như mô hình groupon của Muachung, Hotdeal; hay đào tạo, phân phối thức ăn của Foody.
Còn nếu muốn đánh vào thị trường quốc tế, các startup nên tìm một ngách hoặc tìm một thế hệ platform (nền tảng) mới, tức là tìm ra sự khác biệt để tránh phải cạnh tranh với các công ty lớn.
Thực tế, các hãng công nghệ lớn như Facebook, Twitter, Google… không bao giờ thực hiện các thương vụ mua lại các đối thủ cạnh tranh mà thường dành tiền thâu tóm nhiều nhất có thể các startup trên các lĩnh vực khác nhau. Chẳng hạn: Facebook mua Instagram, Pipe, Face.com, Oculus VR… và gặt hái được không ít thành công từ các quyết định này. Vì vậy, các startup không nên mạo hiểm đặt cược số phận mình trong trò chơi của riêng các ông lớn.
Các startup cũng không thể chờ đợi vào sự may mắn như trường hợp của Flappy Bird bởi không có nhiều người có được may mắn như vậy. Tuy nhiên, sự kiện Flappy Bird cũng là một điểm nhấn tốt cho hệ sinh thái và cộng đồng khởi nghiệp công nghệ Việt Nam để gây được sự chú ý hơn từ các nhà đầu tư mạo hiểm nước ngoài.
“Tất nhiên, startup huy động được vốn đầu tư mạo hiểm không đảm bảo chắc chắn rằng startup đó sẽ thành công. Nhưng với nguồn vốn đầu tư, các giá trị gia tăng mà nhà đầu tư mang lại sẽ là bệ phóng giúp cho startup đến gần với thành công một cách nhanh nhất và đi được xa nhất”, ông Công khẳng định.
Tóm lại, ở một môi trường khởi nghiệp như Việt Nam các CEO, người sáng lập muốn thành công cần phải không ngừng học hỏi, trau dồi kinh nghiệm một cách có chọn lọc. “Những người đã thành công hoặc đang rất gần đến thành công, họ luôn trau dồi kiến thức, sẵn sàng học hỏi, làm việc gấp 5-10 bình thường và dù nghĩ lớn mơ lớn nhưng lại luôn chắt chiu từng kết quả nhỏ”, ông Công cho biết thêm.

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2015

Ngồi nhớ ân cần

Ngồi nhớ ân cần
Tác Giả: Tuấn Khanh – Blog – 5 June 2015
Buổi sáng nọ, nơi góc đổ rác chung của cả khu nhà tự dưng xuất hiện một đôi giày cũ còn khá tốt. Giày được đặt trong một cái hộp với tờ giấy ghi chú, nét chữ nắn nót “đồ còn tốt, ai cần xin cứ tự nhiên”.
Ở mấy nước tư bản giãy chết, việc đem bỏ đi đồ dùng còn xài tốt không lạ, nhưng cách nhường lại cho người khác sử dụng với tất cả sự ân cần là một cung cách đáng ngưỡng mộ. Đôi giày cũ khi đặt vào hộp, gửi tặng mơ hồ vào cõi nhân gian, được chủ nhân ân cần đi đánh xi lại, mới và đẹp, ai nhìn cũng thú vị. Vậy mà mấy ngày sau mới có anh Mễ làm nghề đổ rác đến lấy, rồi để lại chữ “cám ơn”. Đôi giày nằm liên tục mấy ngày, vì những người trong khu nhà không ai muốn giành lấy phần của người có thể khó khăn hơn mình.
Thỉnh thoảng thấy trong đời có sự ân cần làm lay động, lại chợt nhớ Sài Gòn với tất cả không gian từng rất ân cần của nó, một không gian mà giờ đây nhắc lại như một thứ của quý đang mất dần, phai dần, dư niệm của nhiều thế hệ.
Sài Gòn ân cần trong trí nhớ đơn giản lạ. Đôi khi chỉ là chuyện người qua đường trú mưa được chủ nhà mời vào ngồi vì sợ kẻ lạ bị ướt. Đôi khi vì một thùng trà đá để trước cửa để giúp bá tánh lỡ đường giải khát trưa hè. Có đi đến tận những thành phố, hỏi đường đi bị tính tiền, mới biết Sài Gòn đã từng ân cần thế nào. Sài Gòn ân cần và vô tư đến mức từng thấy người say nắng ngất xỉu bên đường, không ai biết ai cứ xúm vô cạo gió, lấy thuốc cho uống để giúp khách qua đường có sức đi tiếp.
Mới hôm rồi, may mắn đọc được một câu chuyện của người Sài Gòn mà lòng mát dịu. Lại thấy thương người đất miền Nam không quen nói trôi chữ, chỉ có tấm lòng. Một anh trên facebook kể rằng anh đi làm thêm kiếm tiền đi học, chạy bàn rửa chén cho một đôi vợ chồng ở Sài Gòn. Một hôm lỡ tay làm bể hết nguyên chồng tô dĩa, anh lính quýnh không biết làm sao thì bất chợt bà chủ chạy vô nhìn thấy. Bà sững người, chưa kịp la đã dặn “nếu chồng cô có xuống thấy thì nói tại cô làm bể, chứ không ổng chửi chết”. Vừa quay lưng thì ông chủ chạy từ trên lầu xuống, nhìn đống tô dĩa nát bấy mà thất thần, rồi dặn “nếu vợ chú vô hỏi, thì nói chú làm bể nghe, chứ không bả chửi chết”. Người làm công đó mang kỷ niệm ngọt ngào và xúc động đó kể lại trên nhật ký của mình, làm không biết bao người đọc rưng rưng, trìu mến.
Sự ân cần là cách mà con người thấu hiểu đời sống, đối đãi bằng lòng chân thành của mình. Bước đi vài dặm trong một đất nước, có thể thấy sự ân cần cho con người đang ở mức nào. Việt Nam hôm nay có những thành phố lớn hơn, con người cao sang hơn, đại lộ đi bộ to rộng hơn… nhưng sự xua đuổi người nghèo khó cũng quyết liệt hơn. Sự ân cần như chỉ còn trú ngụ loanh quanh với giai cấp dưới, ở những thị dân ít học được thói cao sang. Nhiều cao ốc được dựng lên, nhưng không mấy cái có lối đi của người khuyết tật. Nhà vệ sinh công cộng phải xây đắt tiền như tượng đài, nhưng hầu như không có cái nào dành cho phụ nữ có thai hay cho người già yếu. Trong sự rực rỡ của đất nước này hôm nay, đã nhàn nhạt ân cần của người với người. Sự chói lọi chỉ số phát triển vẫn kèm theo khoảng tối đen mù lòa sau lưng nó.
Thường dân hay bọn con buôn lạnh nhạt ân cần trong đời thì đã đành, đến phận Tỳ kheo cũng la liếm vuốt ve thế tục, mất cả ân cần với thế nhân thì chúng sinh chỉ còn biết thở dài. Nghe lời ông Thích Thanh Quyết, đại biểu quốc hội, ngợi ca các mức oan khiên trong xã hội là “hợp lý” đã lắm chối tai, lại còn nghe ông nhấn mạnh sao không ca ngợi các cơ quan điều tra tố tụng đã kiểm soát giỏi mức oan sai “hợp lý” này.
Uống một ly nước, Đức Phật còn dạy rằng đừng quên có đến 84.000 sinh linh trong ly nước đó đã phải hy sinh cho người đời thụ hưởng. Và dù những sinh linh đó nhỏ bé vô hình đến mức nào, lời Phật dạy cũng chưa bao giờ cho rằng “hợp lý”. Lẽ nào mũ ni của ông Quyết đã kéo quá sâu vào thế tục, che kín tai để không còn nghe được tiếng khóc ngất của cha mẹ già và của tử tù Hồ Duy Hải (1985), hay lời trăn trối của cả gia đình tù nhân Nguyễn Văn Tràng (1988) xin được tự thiêu để tòa án phải công tâm xét lại, minh oan. Sự ân cần với từng chúng sinh là tâm đức không thể thiếu với đệ tử của Phật, bằng không chỉ đáng gọi là kẻ giả danh, mua bán niềm tin.
Sự ân cần hôm nay cũng có thể được nhìn thấy, nhưng là thứ chiêng trống mua vui lạ lẫm. Tỉnh Vĩnh Phúc hôm nay “ân cần” bỏ ra 300 tỉ đồng để xây một khu Văn miếu thờ và tôn vinh Khổng Tử bằng tiền thuế của nhân dân – như tiền nhà của lũ quan lại. Khổng tử chỉ có thể mang trái tim kẻ ác mới đành lòng bệ vệ xưng danh nơi mà cả vùng có đến gần 12.000 gia đình nghèo khốn khó. Thậm chí chỉ có 24% trong số 14.000 gia đình thuộc loại chính sách của chế độ là có được nước sạch để dùng. Cả tỉnh cũng có gần 20.000 gia đình không có nhà vệ sinh tiêu chuẩn và nước sạch để sinh hoạt. Vậy mà sự ân cần thì được dâng cho tượng gỗ và bộ mặt trơ cứng của chính quyền. Còn nhân dân thì chỉ được quyền xao xác lặng im nghe diễn văn.
Chợt nhớ Sài Gòn ghê. Nhớ Sài Gòn qua tiếng rao bán xôi giản dị của bà cụ đội khăn đi bộ từ quận 8 tới tận quận 5, với những gói xôi bán chỉ 5000 đồng, mắt lạc thần khi thấy bóng dân phòng. Nhớ ánh mắt bà hấp háy cười, hỏi có muốn cho thêm đường không, có vừa miệng không. Trái tim ân cần đó, đáng để xây cả miếu đền để thương nhớ và tôn vinh những con người cần lao đất Việt, mà chẳng cần phải tìm kiếm, cống nạp xa xôi.
______________________________________
Thao khảo thêm về số liệu:

Thực Phẩm Việt Nam (Báo Động Từ các Báo Lề Đảng)

THỨC ĂN VÀ NƯỚC UỐNG TẠI VIỆT NAM
Theo SaoHomSaoMai Blog – 15 Oct 2013
Có phải người Việt Nam đang muốn huỷ diệt lẫn nhau? Ở Việt Nam, khi đi chợ có thể mua những thức ăn độc hại (có khi cố tránh cũng không tránh được)
Vệ sinh thực phẩm – “Kẻ thù” của người tiêu dùng
Tình trạng ô nhiễm môi trường đang ngày càng lên cao và tạo nên vòng nhân – quả đối với các loại thực phẩm.
Tại các chợ, quán xá… tại TP. HCM, có đầy rẫy loại thực phẩm “tươi sống” không hề tươi sống, mà được ủ bằng các loại hóa chất tạo màu bắt mắt. Đáng buồn thay, những thương lái vì ham lợi mà đem sức khỏe dân mình để đổi những loại hóa chất độc hại có xuất xứ từ Trung Quốc.
Các cơ quan chức năng dù đã nhiều lần vào cuộc, nhưng “dân ta” đánh “dân ta” thì biết đến bao giờ mới trừ hết được. Vì vậy “mỗi bà nội trợ hãy là một người tiêu dùng thông minh” lựa chọn những địa chỉ cung ứng thực phẩm đáng tin cậy, tránh xa những mối nguy hại cho sức khỏe.
Top những thực phẩm nguy hại
Bản danh sách liệt kê các cách thức đồ ăn, nước uống bị biến chế vớí những chất độc hại cho sức khoẻ ngưới tiêu thụ tại VN:
1. Chân gà trắng phau là món từng bị phát hiện ngâm oxy già. Hiện tượng nhập chân gà thối, phân hủy, bốc mùi từ Trung Quốc về, cực kỳ phổ biến ở Việt Nam.
http://vietnamnet.vn/vn/kinh-te/86951/gan-bo—chan-ga—thay-lam-la-het-muon-an-.html.
2. Thịt bò chết bệnh, ôi thiu nhiều ngày được chế biến thành thịt bò khô mà trẻ em và học sinh rất thích ăn.
3. Bì Lợn được “phù phép” để biến từ những mảng da đã bốc mùi hôi thối trở thành miếng bì trắng nhờ ngâm hóa chất độc hại cho cơ thể con người hoặc hóa chất công nghiệp.Nhiều mảng bì lợn chứa trong các thùng xốp hoặc thùng nhựa cáu bẩn đang chờ chế biến sủi bọt vàng ố – bốc mùi..
4. Vịt quay, gà quay bị phát hiện quét hóa chất công nghiệp có xuất xứ từ Trung Quốc và véc-ni làm bóng đồ gỗ. Chất Diaminoazobenzen hydrochloride tìm thấy trong gà đã quay, giết mổ đang bày bán tại các chợ. Chất D-H là một loại phẩm mầu công nghiệp dùng trong sản xuất polymer,thuốc nhuộm tóc,các sản phẩm cao su.
5. Bơm nước bẩn vào thịt bò, thịt trâu và một số loại thịt khác để tăng trọng lượng khi bán…
6. Măng ngâm hóa chất độc có hại cho sức khỏe để làm cho Măng “đẹp” mắt người mua.
7. Rất nhiều nhãn hiệu “nước đóng chai” giả – bẩn xuất hiện trên thị trường Việt Nam. Một số nhãn hiệu “nước đóng chai” có chứa vi trùng gây mủ Pseudomonas,..
http://www.vba.com.v…ganh&Itemid=209
8. Tình trạng các loại thịt nhập lậu từ Trung Quốc, Ấn Độ và 1 số nước Đông Âu bốc mùi hôi thối nồng nặc, chảy dịch – mủ vàng trong kho lạnh được các đầu bếp chế biến thành các món ăn trong nhà hàng , quán nhậu,…vv
9. Mỡ trâu, bò, lợn được thu mua từ khắp nơi “tập kết” trên nền đất chờ “chế biến”, sau đó bán ra các tỉnh thành phố rồi “phân phối” cho các bếp ăn ở khu công nghiệp, công trình xây dựng, dịch vụ ăn uống…gây ra vô số các vụ ngộ độc đã được đưa tin trên báo VN đã đưa tin.
http://vnexpress.net…an-2144767.html
10. Trên 80% mẫu hạt dưa và bột ớt có chứa chất gây ung thư (RhodamineB)
http://dantri.com.vn…-thu-373782.htm
11. Các gói ngô (bắp) chiên và lạc (đậu phộng) chiên (trong các chợ ở hoặc bán dạo ở Việt Nam) được “chế biến” bằng mỡ phế thải.
http://www.tin247.co…1-21518969.html
12. Các cơ quan kiểm soát vệ sinh thực phẩm của VN thông báo: 56% mẫu thực phẩm được xét nghiệm bị nhiễm vi sinh vật và các chất hóa học, chất kích thích tăng trưởng, chất phụ gia, chất chống Oxy hóa …ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe con người.
http://binhphuoc.org…-giong-noi.html
13. Các loại “Mứt truyền thống” = dòi bọ, ruồi nhặng, thạch sùng, phân gián, cứt chuột …
http://binhphuoc.org…-giong-noi.html
14. Các sản phẩm thủy sản đông lạnh được “phù phép” bằng nhiều cách khác nhau : thấy ngày (date) nếu quá hạn, tẩy các vết mốc đỏ bằng hóa chất công nghiệp, nếu đã có dòi cũng có thể “làm lại hàng”…
http://giadinh.vnexp…oi-2270629.html
15. Bánh Phở , Bún được pha hoặc phun Phóc-môn (HCHO – formaldehyde) ;hàn the (Borax). Miến được phơi ở những nơi bẩn thỉu, mất vệ sinh.
http://dantri.com.vn…-bun-362176.htm
16. Hoa quả được tiêm thuốc “thúc chín” hoặc ngâm chất bảo quản độc hại. Dư lượng thuốc trừ sâu và thuốc bảo vệ thực vật trong các loại rau vượt mức cho phép ở nhiều nơi.*(Khi các chất này tích tụ trong cơ thể lâu ngày có nguy cơ gây ngộ độc mãn tính, phá hủy các cơ quan nội tạng và dẫn đến các chứng ung thư)
http://www.yhocsuckh…1001-a3747.html
17. Luyện xương thối thành nước tương (xì dầu) với nhiều hóa chất có thể gây ung thư. *< Loại hóa chất bảo quản dùng trong nước tương là Natri benzoat đã bị nhiều nước trên thế giới cấm sử dụng do ảnh hưởng đến sức khỏe người tiêu dùng, tuy nhiên trong nước do vẫn chưa có quy định cấm nên các cơ sở sản xuất nước tương vẫn đang sử dụng Natri benzoat để chống mốc. Nguyễn Thị Từ Minh – “Phó trưởng khoa Kiểm nghiệm vệ sinh an toàn thực phẩm, Trung tâm Y tế dự phòng TP. HCM” cho biết: Theo quy định, hàm lượng chất bảo quản Natri benzoat trong thực phẩm không được vượt quá 1g/kg. Tuy nhiên khi kiểm tra, trung tâm đã phát hiện một số cơ sở sử dụng chất Natri benzoat trong nước tương với hàm lượng khá cao. Một số tổ chức quốc tế thử nghiệm chất Natri benzoat trên chuột thì sau nhiều ngày trọng lượng chuột giảm, hại gan và thận dẫn đến chết; thử nghiệm trên chó thì ảnh hưởng đến thần kinh>
http://vnexpress.net…ng-2025211.html
18. Cà phê “Khơi Nguồn Sáng Tạo” được sản xuất từ bột bắp rang cháy khét, đậu nành cộng “hương vị”. Trong cà phê bẩn còn có chục loại hóa chất, phụ liệu độc hại như : bột CNC (chất làm keo), chất tạo bọt trắng, caramen tạo mùi, tinh sữa, tinh cacao, bơ CN, đường hóa học, bột vani… *< Một chuyên gia trong lĩnh vực thực phẩm cho biết, chất caramen, nếu được sản xuất từ đốt cháy đường thì cũng phát sinh những chất độc hại gây ung thư như các loại thực phẩm bị đốt cháy khác. Chất CNC, nếu là loại được sử dụng trong công nghiệp, có khả năng gây ung thư vì chứa nhiều tạp chất độc hại. Ngay cả loại dùng trong thực phẩm, nếu dùng quá liều cũng độc hại. Đối với các loại bắp, đậu nành, khi bị rang cháy đen thì không còn giá trị dinh dưỡng; đồng thời chúng sẽ sinh ra ít nhất 20 loại chất độc hại, trong đó có các chất: heterocyclic amines, acrylamide, HCAs… là những chất gây ung thư cho người sử dụng>
http://dantri.com.vn…-ban-486277.htm
19. “Ướp gạo” bằng thuốc diệt mối mọt và “làm đẹp” bằng các hóa chất khác…
http://us.24h.com.vn…c46a411886.html
20. Mì ăn liền đóng gói chứa chất tạo mầu E102 – có nguy cơ phá hủy ADN;phẩm mầu có chứa kềm – có nguy cơ gây kích thích phát triển sớm, hiếu động thái quá và kém tập trung ở trẻ nhỏ, làm yếu khả năng SL ở đàn ông.
http://thethaovanhoa…29202012594.htm
21. Bắp chuối và xả xay đang bày bán tại chợ đầu mối có chứa hóa chất tẩy trắng độc hại. Tại khu vực “chợ”, các loại hóa chất tẩy trắng công nghiệp như Hydrogen Peroxide, Magnesium Sunlfate, Sulfur Dioxide và Psychotrine… đều sẵn sàng được bán khi người mua có yêu cầu “tẩy”
http://ndh.vn/loai-r…28p126c139.news
22. Thực phẩm khô được bầy bán tại các chợ trên đất nước Việt Nam như những con cá chỉ vàng đỏ au, tôm khô hồng và các loại thủy sản khô khác… bắt mắt và thu hút người mua!! Tuy nhiên, nhiều người tiêu dùng đặc biệt là các bà mẹ; các bà nội trợ lại không biết rằng :chính những loại thực phẩm khô đó có khả năng gây ra nhiều bệnh cho người sử dụng.
http://vhtttg.blogsp…am-o-vn-bo.html
23. “Chè” trộn phân lân, NPK, bột đá, bùn,xi măng, chất thải… vào chè đang diễn ra rất phổ biến ở huyện Thanh Sơn (Phú Thọ), Văn Chấn (Yên Bái), Hàm Yên (Tuyên Quang), Định Hóa (Thái Nguyên)… “Phong trào” sản xuất chè bẩn đang lan rộng với tốc độ khủng khiếp và khó hiểu ở chỗ loại chè “không thể uống” này được bao tiêu toàn bộ.
http://giaoduc.net.v…at-thai/7571.gd
24. Lạp Xưởng thường được chế biến bằng những kho chứa mỡ, thùng mỡ đã hư thối, chuyển mầu vàng xanh,.. tại những cơ sở sản xuất tối tăm, ẩm thấp, không có vệ sinh…!!!
http://vi.wikipedia….g/wiki/Thịt_bẩn
25. Hơn ¾ nhãn hiệu nước mắm tại Việt Nam bị phát hiện có chứa các chất phụ gia thực phẩm bị cấm sử dụng tại những nước ÂU MỸ – những chất này rất độc hại đối với sức khỏe con người.
http://doanhnghiepph…i-viet-nam.aspx
26. Các hộp xốp (dùng để đựng cơm hộp và các loại thức ăn nóng khác) ở Việt Nam hiện nay chủ yếu được sản xuất từ nhựa PT chỉ có thể dùng để đựng thức ăn là đồ nguội; chứ không phải là đồ ăn nóng “bỏng cả tay” như mọi người ở Việt Nam vẫn đang dùng… ( các chất phụ gia được trộn vào nguyên liệu sản xuất nhựa như chất làm dẻo TOCP – Triorthocresylphosphat là chất rất độc hại, có thể làm tổn thương hay thoái hóa hệ thần kinh ngoại biên và tủy sống.
http://phongkham12ki…huc-an-hai-gan/
27. Phát hiện chất cực độc trong keo dán nhãn các loại thực phẩm..!!!
http://www.tinmoi.vn…m-01163596.html
28. Các cơ quan chức năng của VN cảnh báo về các loại gia vị không rõ nguồn gốc xuất xứ được bày bán tại các chợ đầu mối tại Việt Nam dễ chứa chất Rhodamine B – được xác định là chất hóa học dùng để nhuộm quần áo, cấm tuyệt đối việc sử dụng trong thực phẩm. Vậy mà, mặt hàng gia vị, bột nêm không có nguồn gốc vẫn được bày bán công khai và mức tiêu thụ không hề giảm. Mọi người hãy hết sức cân nhắc trước khi sử dụng các loại “thực phẩm đường phố” tại Việt Nam
http://vtc.vn/1-2423…eu-thu-manh.htm
29. Con Đỉa được Trung Cộng thu mua từ Việt Nam, sau đó “chế biến” bằng công nghệ Made in China rồi cấy vào các loại gia vị, phụ gia…và nhiều loại thực phẩm khác sau đó nhập khẩu vào Việt Nam theo nhiều con đuờng khác nhau.
http://dantri.com.vn…-dia-763143.htm
30. Tình trạng nhập lậu các sản phẩm dành cho trẻ em từ Trung Cộng về Việt Nam là không thể kiểm soát nổi (hoặc có sự “tiếp tay”, bao che ..từ các lực lượng công quyền nhà nước VN)
http://petrotimes.vn…i-viet-nam.html
Suy ngẫm
Sức khỏe là vốn quý nhất của mỗi người. Nhưng, hàng ngày chúng ta phải tiếp xúc và tiêu thụ biết bao nhiêu loại thực phẩm nguy hại. Trang bị cho mình những vốn kiến thức cần thiết về vệ sinh an toàn thực phẩm và có những cách lựa chọn hàng hóa khôn ngoan là điều vô quan trọng cho tất cả mọi người. Hãy tự bảo vệ mình và người thân trước khi nguy hiểm từ các thực phẩm bẩn tìm đến bạn!
Ghi Chú:
• * Phthalates: Có trong nhựa dẻo PVC và thường được tìm thấy trong đồ chơi của trẻ. Chất này có thể ảnh hưởng xấu tới sự phát triển của cơ quan sinh sản. Hiện nay, Phthalates vẫn được một số công ty sử dụng để sản xuất búp bê và núm vú cao su. Tuy các cơ quan chức năng đã có điều luật cấm sử dụng chất này trong sản xuất đồ dùng trẻ em, nhưng nó vẫn tồn tại trong rất nhiều mặt hàng kém chất lượng trôi nổi trên thị trường.
* Hợp chất Organotin: Được dùng làm chất ổn định trong sản xuất nhựa PVC. Nó có trong một số sản phẩm áo mưa, lót sàn bằng nhựa dẻo và đồ chơi trẻ em. Các nghiên cứu cho thấy, organotin có thể dẫn tới tình trạng thay đổi và rối loạn hormone trong cơ thể.
* Bisphenol A (BPA): Có trong cốc chén, bình sữa nhựa và đồ chơi, giúp cho các sản phẩm này trong và khó vỡ hơn. Tuy nhiên, chất hóa học này phá vỡ sự ổn định hormone trong cơ thể và có khả năng dẫn đến các bệnh nguy hiểm như ung thư, đau tim và tiểu đường. Các nhà khoa học ước tính, nếu bú trên 4 lần/ngày bằng bình sữa chứa BPA thì rất có khả năng, bé đã hấp thụ BPA từ trong bình sữa. Ngoài ra, trẻ còn có thể tiếp xúc với BPA qua các đồ dùng như lon, bình đựng nước, đồ chơi, túi nilon nhựa, các sản phẩm tẩy rửa…
* Hợp chất bắt lửa chậm chứa brom: Có trong một số sản phẩm của bé như quần áo, giường cũi, xe đẩy, đệm… để khiến chúng chậm bắt lửa hơn. Chất này có thể tách ra và thấm vào cơ thể. Thậm chí, mẹ tiếp xúc nhiều và khi cho con bú, nó sẽ truyền sang bé theo đường sữa mẹ. Chất này có thể khiến bé mất cân bằng hormone, mất khả năng tiếp thu, nguy cơ ung thư cao và làm suy yếu hệ miễn dịch. Nguy hiểm hơn, thai phụ tiếp xúc nhiều với hợp chất chứa brom có thể gây sảy thai.
* Những loại túi nilon tái chế hoặc hộp nhựa,bình nhựa,túi nhựa có thể chứa DOP (dioctin phatalat) cực độc, ảnh hưởng đến cơ quan sinh dục nam. Nếu tiếp xúc với chất này lâu ngày có nguy cơ ảnh hưởng đến giới tính của trẻ em: Các bé trai có thể bị nữ tính hóa (gay), vô sinh nam, còn trẻ em nữ có nguy cơ dậy thì sớm..
Nguồn: http://www.tredeponl…m/post/?p=40235

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2015

Thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc?

Thời đại nào là rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc?
Tác Giả: GS Nguyễn Văn Tuấn – Blog – 9 June 2015
Nếu được hỏi thời đại hay triều đại nào là huy hoàng nhất trong lịch sử dân tộc, bạn sẽ trả lời ra sao? Trả lời câu hỏi này hơi khó, vì đòi hỏi kiến thức lịch sử tốt và đánh giá khách quan. Thế nhưng đối với ngài Tổng Trọng thì câu trả lời đã dứt khoát: Thời đại Hồ Chí Minh.
Trong bài diễn văn kỉ niệm 125 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, ngài tổng bí thư nói “Thời đại Hồ Chí Minh là một thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam,” rồi hình như chưa đủ, nên ngài thêm: “là kỷ nguyên độc lập tự do và chủ nghĩa xã hội” (1). Ông giải thích rằng sở dĩ thời đại HCM là vàng son nhất vì VN từ một nước thuộc địa trở thành độc lập, tự do; vì phát triển theo xã hội chủ nghĩa; vì nhân dân từ nô lệ thành người làm chủ đất nước; vân vân.
Cố nhiên, đó là nhận xét và quan điểm của ngài. Có người đồng tình, nhưng tôi nghĩ số người không đồng tình chắc cũng ngang ngửa thậm chí cao hơn số người đồng ý. Những người không đồng tình chắc chắn xem xét đến những sự thật sau đây trong cách nhìn của họ:
Có ai dám chắc là nước ta đã độc lập, khi khái niệm này còn rất mơ hồ. Trong thực tế, VN lệ thuộc vào Tàu một cách đáng sợ về kinh tế và chính trị. Nước ta vẫn theo cái chủ nghĩa đã hết sức sống, mà chỉ cần đọc cái tên của chủ nghĩa đó là làm thế giới nhăn mặt. Khi mà người dân chưa được quyền đi bầu để chọn người xứng đáng thay mặt mình quản lí đất nước thì rất khó nói rằng người dân đã thật sự làm chủ đất nước.
Còn tự do thì chắc chắn nhiều người không đồng ý. Các tổ chức thế giới xếp VN vào những nước có hạn chế tự do báo chí nhất thế giới. Các nước cứ liên tục nhắc nhở VN nên tôn trọng quyền con người của công dân. Còn về kinh tế, cho đến nay, VN vẫn là một trong những nước nghèo trên thế giới, và đang bị rớt vào cái bẫy thu nhập trung bình. Chẳng những nghèo, mà khoảng cách giữa người giàu và nghèo càng gia tăng. Người dân hiện đang gánh trên vai hàng trăm loại thuế và chi phí, khổ hơn cả thời VN còn là thuộc địa của Pháp. Một vị thiếu tướng QĐND mới đây phát biểu rằng “Có một đội ngũ giàu rất nhanh, cưỡi lên đầu nhân dân, còn kinh khủng hơn địa chủ, tư sản ngày xưa” (2).
Vị thế của VN vẫn còn rất thấp. Người VN cầm hộ chiếu VN ra nước ngoài không được chào đón thân thiện như người Nhật, Singapore, Hàn, Thái, Mã Lai, v.v. Hiện nay, VN đứng hạng 81 về hộ chiếu được chấp nhận trên thế giới, tức miễn visa, và thứ hạng này còn thấp hơn cả Lào (hạng 80) và Campuchea (hạng 79).
VN đang ở thế bất lợi trên trường quốc tế và không được cộng đồng quốc tế kính trọng. Ngay cả nước láng giếng nhỏ là Kampuchea đã bắt đầu khinh thường và lên lớp VN! VN còn bị xếp hạng vào nước bủn xỉn nhất nhì trên thế giới, chỉ biết ăn xin mà chẳng giúp ai.
Và, người ta khinh VN ra mặt. Mới đây thôi, một viên chức Nhật Bản đặt câu hỏi trước báo chí VN [mà có thể hiểu nôm na] rằng “các anh còn ăn xin đến bao giờ nữa”? Viên chức này còn lên giọng mắng VN như mắng con: “Nếu có vụ tham nhũng nữa, Nhật sẽ ngưng viện trợ ODA cho VN”. Bất quá tam. Là người Việt Nam có tự trọng ai cũng cảm thấy nhục trước lời mắng mỏ đó.
Rất khó nói là thời đại huy hoàng khi mà đất nước đã bị mất mát về biển đảo cho giặc Tàu mà ngài xem là “anh em đồng chí”. Ngài cũng không nhắc đến những mất mát trên đất liền cũng cho cái đất nước mà một số người Việt ngọt ngào gọi là “đồng chí”, là “bạn”.
Ngài tổng không nói đến một thực tế rằng chưa có thời đại nào trong lịch sử dân tộc mà hàng triệu người Việt bỏ nước ra đi, và hàng trăm ngàn người chết trên biển cả và rừng sâu trên đường tìm tự do. Đó là chưa nói đến hơn 3 triệu người bỏ mạng trong cuộc chiến huynh đệ mà đến nay vẫn chưa được đặt tên.
Chưa có thời đại nào mà hàng trăm ngàn phụ nữ Việt Nam bỏ quê đi làm vợ cho ngoại nhân Hàn, Đài, Tàu như hiện nay. Cũng chưa có thời đại nào mà nhân phẩm của người phụ nữ VN bị rẻ rúng và nhục nhã như hiện nay, được quảng cáo trên báo chí quốc tế như là những món hàng.
Những sự thật trần trụi và gần gũi đó (vẫn chưa đủ) cho thấy chúng ta khó có lí do để tự tuyên bố rằng thời đại HCM là rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc.
Vậy thì câu hỏi là thời đại nào đáng tự hào và huy hoàng nhất? Thoạt đầu, tôi nghĩ ngay đến triều đại Nhà Lý, nhưng nghĩ đi nghĩ lại tôi thấy triều đại Trần Nhân Tông mới là huy hoàng nhất. Ông là một vị vua anh hùng, vì đánh thắng quân Tàu và bảo vệ đất nước. Ông là một vị vua nhân từ, không trả thù giặc và đối xử đàng hoàng với đối phương trong nước. Ông là người có công chấn hưng Phật giáo và xiển dương văn học. Quan trọng hơn hết, ông là người xây dựng một nước Việt cường thịnh và bảo vệ sự vẹn toàn của tổ quốc. Ông còn nổi tiếng với câu nói “Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác. Ta muốn lời nhắn nhủ này như một di chúc cho con cháu muôn đời sau.” Rất tiếc là ngày nay trong những người cầm quyền có còn mấy ai nhớ đến lời căn dặn của vua Trần Nhân Tông.
____
(1) Phát biểu của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại kỷ niệm sinh nhật Bác (VOV).
(2) “Cưỡi lên đầu nhân dân còn kinh khủng hơn địa chủ, tư sản…!?” (DT).