Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2015

Vì sao tỷ giá chưa dừng tăng?

Nguồn : Vững Đại Phát

Vì sao tỷ giá chưa dừng tăng?
BizLive – 30 Mar 2015 – Trần Giang
Mặc dù Phó thống đốc Nguyễn Thị Hồng khẳng định không tăng tỷ giá thời điểm này và “quota” phá giá vẫn giữ ở mức 2% nhưng “sóng” tỷ giá vẫn chưa dừng. Mức tăng không lớn nhưng cũng đang tiệm cận “mức trần” của tỷ giá. Vì sao yếu tố tâm lý không còn nhưng tỷ giá vẫn tăng?
Cụ thể, sáng nay (30/3), giá USD vẫn được các ngân hàng điều chỉnh tăng, với mức phổ biến từ 20 – 25 đồng/USD so với phiên cuối tuần qua. Có ngân hàng còn điều chỉnh tăng 40 đồng/USD và mức giá cao nhất trong sáng nay là 21.585 đồng/USD, đang tiệm cận với mức giá trần 21.763 đồng/USD mà các ngân hàng được phép niêm yết.
Áp lực điều chỉnh tỷ giá là có thật
Mức giá cao nhất được niêm yết tại BIDV, Vietinbank, Techcombank. Tuy nhiên, giá mua của mỗi ngân hàng lại khác nhau và mức điều chỉnh cũng khác nhau.
Một diễn biến đáng lưu tâm nữa, đó là giá USD trên thị trường tự do quay lại thời điểm 3 năm trước đó, đó là cao hơn giá của các NHTM. Theo đó, giá USD được một số cửa hàng thu đổi ngoại tệ trên phố Hà Trung (Hà Nội) ở mức 21.610 VND (mua vào) – 21.620 VND (bán ra).
Bình luận về xu hướng tăng giá đồng USD, TS. Nguyễn Trí Hiếu, chuyên gia ngân hàng cho rằng áp lực tăng tỷ giá là lớn
“Mặc dù Ngân hàng Nhà nước tuyên bố không điều chỉnh, nhưng chỉ loại bỏ được yếu tố tâm lý, chứ không loại được áp lực điều chính. Việc VND bị ảnh hưởng từ đồng USD đã khiến cho các đồng tiền khác bị giảm giá so với VND, nên áp lực điều chỉnh tỷ giá là có”, ông Hiếu phân tích.
Theo ông Hiếu, đây cũng chưa phải là thời điểm điều chỉnh tỷ giá bởi Ngân hàng Nhà nước vừa điều chỉnh hồi đầu năm. Tuy nhiên, cơ quan này nên theo dõi biến động tỷ giá trong tháng 4 (gồm yếu tố tâm lý, thị trường) để có quyết định kịp thời và nếu cần thiết thì nên điều chỉnh.
“Mỗi lần điều chỉnh chỉ nên điều chỉnh 1% thôi. Nhưng sau lần điều chỉnh tới, Ngân hàng Nhà nước nên tính đến phương án nới room thêm 1% nữa (nếu cần) để phòng cho những biến động những tháng sau đó. Vì thực tế, với áp lực hiện nay, 1% cho những tháng còn lại của năm là quá hẹp để điều chỉnh thị trường”, ông Hiếu nhận định.
Ông Hiếu cũng phân tích, năm nay có nhiều biến động khó lường về giao dịch ngoại hối như chiến tranh, vàng đen (dầu hỏa), vàng trắng… Đây là những biến động khách quan và ngoại giới nên Ngân hàng Nhà nước cần có đủ lượng dự phòng để dùng khi cần. Nếu chậm trễ trong điều chỉnh sẽ gây bất lợi cho thị trường.
Mới đây, HSBC có dự đoán, dự trữ ngoại hối của Việt Nam đang ở mức khoảng 36 tỷ USD và tỷ giá có thể sẽ được điều chỉnh lên 21.750 đồng/USD vào quý IV/2015, sau đó sẽ tăng lên 22.000 đồng/USD vào quý I/2016.
“Tuy nhiên, có một nguy cơ khi Ngân hàng Nhà nước không đáp ứng các điều kiện thị trường một cách kịp thời sẽ dẫn đến việc thanh khoản trong nước bị o ép. Nếu như NHNN không đáp ứng điều kiện thị trường một cách kịp thời thì có thể xảy ra hai khả năng, hoặc là cho phép cung cầu thị trường những động lực để quyết định tỷ giá USD/VND, hoặc là bơm thêm USD vào hệ thống, thanh khoản có thể mỏng”, HSBC bình luận.
Sao không thả nổi tỷ giá?
Trước áp lực điều chỉnh tỷ giá, một chuyên gia tài chính nêu quan điểm về việc thả nổi tỷ giá. Theo chuyên gia này, Việt Nam có đủ khả năng thả nổi tỷ giá, nhưng vấn đề của Việt Nam có lẽ là do sợ nợ nước ngoài tăng quá nhiều khi tỷ giá tăng lên.
Mới đây, theo tính toán của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, nếu tỷ giá nới thêm 1%, nợ nước ngoài sẽ tăng thêm khoảng 10.000 tỷ đồng. Đây có lẽ là vấn đề khiến Ngân hàng Nhà nước lo ngại, nếu thả nổi tỷ giá thì biên độ giao động sẽ tăng lên.
Tuy nhiên, theo vị chuyên gia này, chưa chắc việc thả nổi tỷ giá đã khiến cho đồng USD tăng lên so với VND.
“Cứ để thị trường điều tiết tăng giảm, Ngân hàng Nhà nước sẽ điều tiết thị trường gián tiếp qua chính sách, không đặt biên độ, nhưng vẫn kiểm soát mua bán ngoại tệ. Với nguồn USD dồi dào và nguồn kiều hối hiện nay, Ngân hàng Nhà nước có thể kiểm soát được giá USD trên thị trường”, vị này bình luận.
Theo vị này, việc thả nổi tỷ giá được hầu hết các nước trên thế giới thực hiện. Gần Việt Nam nhất là Myanmar, Lào cũng đã để cho thị trường quyết định tỷ giá. Đó là điều kiện để được công nhận nền kinh tế thị trường và chỉ kiểm soát khi có khủng hoảng xảy ra.
Về vấn đề này, TS. Nguyễn Trí Hiếu cho rằng thả nổi tỷ giá là vấn đề lớn và trong điều kiện dự trữ ngoại hối đang còn mỏng, chưa đủ để tham gia can thiệp thị trường thì chưa thể thả nổi.
“Thả nổi tỷ giá cần một lượng dự trữ ngoại hối lớn. Nhưng hiện nay, lượng dự trữ ngoại hối của Việt Nam mới ở mức 3 tháng nhập khẩu, chưa đủ nhiều để có thể can thiệp mạnh mẽ vào thị trường khi có biến động lớn về giá”, ông Hiếu phân tích.
Theo ông Hiếu, một nguyên nhân nữa chưa thể thả nổi tỷ giá đó là năng lực của các doanh nghiệp xuất khẩu. “Khi nào các doanh nghiệp x uất khẩu có thể tự lực xuất khẩu không phải dựa vào sự hỗ trợ của tỷ giá thì mới có thể thả nổi được”, ông Hiếu bình luận.
Nhưng đã đến lúc cần phải nghĩ đến việc để thị trường tự quyết định tỷ giá. Và Ngân hàng Nhà nước, để có thể điều chỉnh thị trường một cách gián tiếp, thì cần tăng lượng dự trữ ngoại hối bằng những chính sách và hành động cụ thể của mình.

Lòng bao dung…

Nguồn : Vững Đại Phát

Lòng bao dung…
Đặng Phu Tử – Triết Học Đường Phố – 7 April 2014
Tôi đã từng đọc trong một cuốn sách nào đó một câu nói, đại ý rằng: Mỗi con người đều được sinh ra trên đời với một “túi” yêu thương, và rồi sau đó dần dần để rơi rụng đi, vơi bớt đi, dần trở nên thờ ơ, lãnh cảm, thiếu bao dung, vởi chính mình, và với cả đồng loại. Thế nên, vào một chiều nắng nhạt cuối một ngày bôn tẩu mưu sinh, con người ngồi lại bên ly trà loãng khói và tự thấy mình sao mà ích kỷ quá, sao mà hèn đớn, nhỏ nhen đến vậy. Vì sao?
Tình yêu thương, lòng bao dung, độ lượng có lẽ là món quà kỳ diệu nhất, tốt đẹp nhất và cũng quý giá nhất mà cuộc sống đã trao tặng cho con người. Người ta hay hoài nghi về mọi thứ trên đời, từ việc vì sao Trái đất lại quay xung quanh Mặt trời mà không không phải ngược lại, vì sao ông Tổng thống này lại được chọn mà không phải ông kia, rồi đội bóng nào, ngôi sao màn bạc nào sẽ đăng quang trong một mùa giải, một sự kiện truyền thông; đến việc gấp quần áo, chăn màn sao cho khỏi nhăn nhúm, giữ được li, được nếp…
Tất thảy đều là những câu hỏi, đúng, “10 vạn câu hỏi vì sao”, mà cũng có khi hơn thế. Và, cũng chính con người đã lại tiếp tục thành công trong việc “tự” trả lời cho những thắc mắc ấy, tự thỏa mãn óc hiếu kỳ vô hạn độ của chính mình. Đó là nguyên nhân ra đời của các định lý, hệ quả khoa học; của những lập trường, nguyên tắc chính trị hay giải trí; hoặc cũng có thể chỉ là mẹo vặt trong nghệ thuật thường thức cuộc sống. Tuy nhiên, quay lại vấn đề ban đầu đặt ra, “lòng bao dung”, thì con người bấy lâu này vẫn chưa thể cắt nghĩa được vì sao nó tồn tại trên đời. Lạ thật, “bao dung” là cái gì vậy nhỉ?…
Có một người đàn bà, suốt hơn hai mươi năm về nhà chồng làm dâu, đã phải chịu không biết bao nhiêu khổ ải, thiếu thốn về vật chất và thậm tệ hơn, bức bách về tinh thần. Nhưng khốn nỗi, người ta khi đẻ ra cái sự “làm dâu” trớ trêu ấy, thì cũng đã “đính kèm” vào đó những bản gia ước, những luật lệ, lề thói, theo đó, người con dâu chẳng bao giờ được tôn trọng một cách đúng nghĩa. Khốn nạn thay, cái quy tắc ấy còn có sức mạnh ghê gớm đến mức, làm tê liệt ý thức phản kháng khiến người đàn bà ấy luôn an phận thủ thường, luôn cam chịu và coi đó như là một phần bổn phận của mình, như lẽ tự nhiên mà chẳng bao giờ dám đặt câu hỏi: Tại sao?…
Thế rồi, suốt những năm tháng “chịu trận” với gia đình chồng, bà đã dồn hết tình yêu thương cho những đứa con của mình, và, tôi đoán chắc rằng, đó là tình yêu thương lớn lao chính đáng nhất, xuất phát từ trái tim rớm máu của một người mẹ, của những bất lực và cả ước mơ. Người con trai của bà lớn lên, được học hành đến nơi đến chốn, may mắn thay, anh ta cũng có chút nhận thức, hiểu biết khi va chạm, vấp váp với thế giới bên ngoài. Một ngày, anh ta quay về nhìn lại mẹ và bà nội của mình, và ngay tức khắc, một dấu hỏi lớn xuất hiện: Tại sao những người phụ nữ, họ trong đời ít nhiều cũng sẽ chung cảnh làm dâu như nhau, mà vẫn không thể dành cho nhau những sự cảm thông tối thiểu, mà vẫn cay nghiệt và hà khắc đến thế? Tại sao? Tại sao?…
Mỗi ngày, bước chân ra đường, dưới trời nắng đẹp hay mưa tuôn rả rích, khó mà cảm thấy phấn chấn nổi khi xung quanh, vô vàn lời văng tục, chửi bới nhau bay tứ tung, loạn xì ngầu. Người ta, bên cạnh trao cho nhau những ngon ngọt, thơn thớt dối trá, giả tạo, là những cay nghiệt, những miệt thị và phỉ báng. Một vài người quan niệm, đó là do thời buổi kinh tế thị trường, con người dễ ham hố chạy theo lợi ích vật chất một cách mù quáng, khó chấp nhận việc để bất kỳ ai làm phương hại đến, dẫu chỉ một chút, cái “quyền lợi thiết thực” của mình. Cũng có thể là như vậy lắm, nên mới đẻ ra muôn vàn cái thớ lợ, nhạt nhẽo, bon chen, xô bồ, dẫn đến ích kỷ, hẹp hòi, đến vô vàn tệ nạn, đến những “thực tế đắng lòng” mà thậm trong mơ người ta cũng khó có thể chấp nhận. Mà có khi, cái “thời buổi kinh tế thị trường” ấy thật cũng phải bất ngờ trước những hành vi tha hóa đến đốn mạt của một số bộ phận con – chưa – người, những kẻ dám cả gan lấy cuộc sống mưu sinh xảo quyệt làm bàn đạp để mà tàn nhẫn không thương tiếc với đồng loại…
Chuyện trong nhà, ngoài đường, chuyện của một cá nhân, hay là nhiều người trong xã hội, té ra, lại rất dễ nhận thấy, có một sự kết dính mong manh mà rõ ràng ở đây: Cuộc sống này cần lắm những bao dung, những cảm thông, thấu hiểu và yêu thương. Đừng để chính những đồi bại, lợi ích bé tí nhất thời làm mờ mắt rồi sau này phải ân hận và hối tiếc. Nhà văn, nhà thơ Pháp Francois Coppée (1812 – 1908) đã từng chiêm nghiệm:
“Người ta chỉ xấu xa, hư hỏng trước đôi mắt ráo hoảnh của phường ích kỷ.”
Con người, rong ruổi trên hành trình dài rộng của cuộc đời, rồi cũng sẽ đến lúc phải dừng lại, chỉ hy vọng rằng, đó sẽ là một cái kết hạnh phúc giữa vòng tay yêu thương của mọi người. Đừng tự huyễn hoặc mình trong những vô lý và độc ác, bởi đánh đổi lại, ta sẽ phải nhận lãnh hình phạt nặng nề nhất – sự cô đơn, ghẻ lạnh cuối đời.

Nghệ thuật qua tiếp thị

Nguồn : Vững Đại Phát

“Marketing may be described as the science of arresting human intelligence long enough to get money from it”(Tiếp thị có thể mô tả là một khoa học làm ngu muội khách hàng một thời gian vừa đủ để móc túi tiền của họ) Stephen Leacock
Cha tôi khởi nghiệp thợ may với một chiếc máy để ngay hè cạnh nhà trong một ngõ hẻm đường Nguyễn Du. Khách hàng của ông là bà con lối xóm và bạn bè gần xa. Theo phân tích hiện đại, lợi thế cạnh tranh của ông là giá rẻ và quảng bá qua miệng. Chuyện làm ăn kéo dài trong thầm lặng cả 5, 10 năm…đến khi ông tình cờ làm quen với một lính Pháp khi dạo chơi sở thú cùng vợ con. Anh Pháp vui miệng đặt một bộ complêt để dự đám cưới sắp đến của người bạn thân; và cha tôi đã làm anh ngạc nhiên khi nhìn chất lượng của bộ đồ với giá rẻ không ngờ.
Từ một người khách, cha tôi bắt đầu có nhiều khách Pháp và giá cả của ông tăng vọt theo lượng khách. Vài năm sau đó, gia đình tôi dọn ra mặt tiền phố Trương Định và giới thượng lưu Pháp và Việt thời này cho tiệm may của cha tôi một “thương hiệu” ba sao, kiểu đánh giá của Michelin cho các nhà hàng ăn. Tôi không biết thực sự có một ông Tây nào tên Michelin định giá tiệm may, nhưng quảng cáo của tiệm may gia đình tôi luôn đề cao thành tích này.
Tôi không nhớ rõ chi tiết về giá cả nhưng tôi chắc chắn là các khách hàng cũ của cha giờ đây không sao đủ tiền để đặt may ở tiệm “Long Hà’. Tôi không nghĩ là chất lượng của sản phẩm tiệm may đã cải tiến hơn khi trước, vì lúc này cha tôi không còn tự may nữa. Ông thuê 7,8 người thợ còn non tay nghề (vì ít tốn kém) để may; ông chỉ tiếp khách và đi tiệc tùng toàn thời gian để tìm khách mới.
Tôi còn nhớ khi Nike Air ra mắt lần đầu, con tôi nằng nặc đòi bố bỏ ra hơn trăm đô la để mua đôi giày hiệu cho hắn chơi bóng rổ. Kỹ năng hắn không gì hay hơn, nhưng tiếng trầm trồ của bạn học cùng lớp khiến hắn chơi thường xuyên hơn. Tôi tự nhủ thế cũng đáng tiền. Sau đó vài tuần, tôi qua Shanghai và thấy một đôi Nike Air giả bán chỉ có 15 đô ở chợ trời. Tôi mua thêm một đôi cho con để dự phòng. Chỉ 9 tháng, đôi Nike Air nguyên bản bị sút đế và con tôi mang đôi giả thay thế. Đôi này, hắn mang vài năm cho đến khi vào đại học.
Tôi quen một anh bạn Mỹ độc thân vui tính, mỗi lần qua Trung Quốc công tác là đem về cả hai ba va li đầy những túi xách áo quần hàng hiệu từ Versace đến Gucci. Các hàng giả này sao chép rất tốt so với nguyên bản, anh nói anh phải trả trung bình 100 đô la thay vì ra chợ trời mua loại hàng bắt chước dỏm, chí có vài chục đô la. Tuy vậy, anh phân tích là bỏ ra 1 trăm đô la để có một cuối tuần vui vẻ vẫn rẻ hơn khi chi ra gấp chục lần để mua các món hàng “thật” cho những kiều nữ của New York. Anh đùa phần lớn đồ chơi của họ cũng “giả” mà.
Anh cũng biện hộ cho hành xử của mình là giá vốn của những thương hiệu nổi tiếng ngang với giá anh mua, nghĩa là chất lượng ngang nhau. Chỉ khác là anh bịp người tiêu thụ trực tiếp trong khi các hãng thời trang bịp khách gián tiếp qua các mạng truyền thông. Với anh, thương hiệu không đồng nghĩa với chất lượng mà là chém gió (hot air).
Dù không tán đồng vì anh quên mất phần sáng tạo của bản quyền trí tuệ mà các hàng giả hàng nhái đang ăn cắp, tôi nghĩ là lý lẽ anh chứa nhiều thuyết phục. Tôi nhớ một lần đi dự tiệc tiếp tân-triển lãm của Andy Warhol, danh họa biểu tượng của thập niên 1960s. Các bức tranh trưng bày của ông không bao giờ bán dưới 2 triệu đô la, bây giờ còn cao hơn. Nhưng theo tôi, sự thành công của ông dựa rất nhiều vào kỹ thuật tiếp thị. Ông có một mạng lưới xã hội ấn tượng qua những danh nhân hàng đầu của Wall Street và Hollywood. Đây là một tập họp nẩy lửa mà các phóng viên truyền hình và báo chí thi nhau ghi chép, tạo Warhol thành một siêu sao.
Nói cho cùng, nghệ thuật hay chất lượng của một món hàng cũng dựa nhiều trên căn bản cá nhân và chủ quan, dù của người tiêu thụ hay của người phê bình. Tôi cho rằng người bỏ tiền của chính mình ra để trả cho một sản phẩm vẫn thấu rõ giá trị thực của món hàng đó hơn ai hết. Tuy có vài người giàu khá ngu xuẩn và điên rồ, nhưng đây là một thiểu số rất nhỏ.
Alan Phan

Loạt Bài Về Khởi Nghiệp

Nguồn : Vững Đại Phát

CHUYỆN DÀI KHỞI NGHIỆP
Bài 3: 4 Nguồn Lực Cần Thiết
Theo số liệu trong cuốn “Tỷ lệ đổ vỡ của các công ty mới”, ít nhất có một nửa số công ty mới tại Canada không tồn tại đến năm thứ 3. Ấn phẩm này cho biết, nếu muốn mở 1 doanh nghiệp bạn phải có 4 nguồn lực dưới đây
Yếu tố đầu tiên của thành công là dấn thân vào thử thách, yếu tố thứ hai là tính kiên định Thông thường có ba lý do chính để bạn bắt tay vào kinh doanh: thứ nhất, bạn có một ý tưởng mới mẻ và muốn trở thành ông chủ. Thứ hai, bạn cảm thấy mình có thể làm được điều gì đó tốt hơn bất kỳ ai khác, đặc biệt là ông chủ của bạn. Thứ ba, bạn bắt buộc phải khởi nghiệp, nếu không bạn sẽ không tồn tại.
Bạn có đủ những tố chất cần thiết của một doanh nhân? Những doanh nhân thành công là những người luôn tận tuỵ với hoạt động kinh doanh của mình. Các chuyên gia Canada đã tóm gọn những đặc trưng mà doanh nhân cần có bởi “mẫu người 4 D” (4 tố chất bắt đầu bằng chữ D trong tiếng Anh), bao gồm Khát vọng (Desire), Động lực (Drive), Kỷ luật (Discipline) và Quyết tâm (Determination).
Bạn cần có không chỉ ý tưởng kinh doanh, mà cả khả năng thực hiện những ý tưởng đó. Những doanh nhân thành công là những người có quyết tâm cao để vượt qua những trở ngại, thậm chí thất bại trong thời gian ngắn.
Khát vọng và Động lực là điều kiện cần song chưa đủ để khởi nghiệp kinh doanh. Kỷ luật và Quyết tâm là những yếu tố đảm bảo để các doanh nhân đi theo và phát triển các ý tưởng kinh doanh, bất luận quá trình này suôn sẻ hay phải đối mặt với nhiều trở ngại.
Bạn có đủ những kiến thức cần thiết về kinh doanh? Nhiều người cố mở doanh nghiệp trong khi còn thiếu những kiến thức cơ bản. Đây là nguyên nhân chính làm nhiều công ty “chết yểu”
Để mở doanh nghiệp, bạn cần trang bị cho mình kiến thức về nhiều khía cạnh kinh doanh khác nhau và phải có những kỹ năng nhất định hoặc có nghiên cứu để tìm thuê những người đảm nhận các công việc mà bạn thấy thiếu kỹ năng.
Kỹ năng không thể thiếu đối với doanh nghiệp là việc quản lý con người. Ngoài ra, bạn cũng cần trang bị kiến thức về bán hàng và marketing. Cần nhận dạng đâu là những đối thủ cạnh tranh của mình? Đâu là những cạm bẫy trên thương trường? Chính sách khách hàng như thế nào?
Bạn có huy động đủ nguồn vốn cho việc mở và vận hành kinh doanh? Chỉ một số ít người có vốn để mở doanh nghiệp, còn đa hần phải huy động vốn bên ngoài khi khởi sự kinh doanh. Trước khi mở doanh nghiệp, bạn cần phải xác định rõ sẽ huy động vốn ở đâu. Đây là nhân tố quan trọng nhất trong kế hoạch kinh doanh của bạn.
Việc huy động đủ lượng vốn cần thiết để khởi nghiệp kinh doanh có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, bởi không có gì đảm bảo rằng kinh doanh của bạn sẽ đem lại ngay nguồn thu cho bạn như dự kiến và không có gì đảm bảo rằng, doanh nghiệp của bạn sẽ đem lại đủ tiền để duy trì cuộc sống cho cả gia đình bạn. Như vậy, vốn cần thiết không chỉ gồm vốn để mở doanh nghiệp mà còn để duy trì hoạt động của doanh nghiệp cho đến khi đem lại lợi nhuận.
Bạn có được những mạng lưới hỗ trợ kinh doanh cần thiết? Gia đình là mắt xích quan trọng nhất trong hệ thống hỗ trợ kinh doanh. Không phải ngẫu nhiên mà hầu hết các nhà kinh doanh thành đạt đều là những người đã xây dựng gia đình. Gia đình không chỉ là nguồn hỗ trợ về tài chính, mà còn là nguồn động viên về tinh thần cũng những nguồn ý tưởng và lời khuyên đáng quý đối với hoạt động kinh doanh của bạn.
Nguồn hỗ trợ kinh doanh quý giá khác là các doanh nhân. Trước khi mở doanh nghiệp, bạn cần tiếp xúc và trao đổi với các doanh nhân đã từng thành công trong hoạt động này để có được những thông tin cần thiết và có thể là những lời khuyên hữu ích.

Những chiêu trò kinh doanh “bẩn”

Nguồn : Vững Đại Phát

Những chiêu trò kinh doanh “bẩn”
Thành Tâm – Đại Kỷ Nguyên (VN) – 26 Mar 2015
Ngày nay đạo đức con người càng ngày càng tụt dốc, những người lớn tuổi thì than thở rằng “bao giờ cho đến ngày xưa”. Trong kinh doanh, khi đạo đức bị xói mòn, chỉ chạy theo lợi ích cá nhân, chỉ vì cái lợi trước mắt mà không nghĩ đến lợi ích lâu dài và lợi ích cộng đồng thì hậu quả đưa đến thật là khủng khiếp.
trung-quoc-large-675x400
Vụ chặt hạ cây xanh ở Hà Nội: Tiết lộ gây sốc của dân buôn gỗ
Báo Người đưa tin cho rằng, trong khi đơn vị thi công đã chặt 2.000 cây thì dư luận thắc mắc và băn khoăn tại sao Sở Xây dựng không công khai thông tin về đơn vị mua số cây bị chặt hạ và giá bán là bao nhiêu để người dân được biết?
Cũng theo Người đưa tin, hiện nay trên thị trường giá gỗ xà cừ cổ thụ, chất lượng gỗ tốt giá đang được người tiêu dùng ưa thích. Đặc biệt thị trường Trung Quốc đang có nhu cầu nhập các sản phẩm nội thất, thớt, ván gỗ sản xuất từ gỗ xã cừ. Khách hàng Trung Quốc rất thích những sản phẩm được sản xuất từ cây gỗ cổ thụ như Hà Nội vừa khai thác, nếu gỗ chất lượng họ có thể trả giá cao hơn để mua được gỗ tốt. Như vậy, qua tiết lộ của dân buôn gỗ, người dân lại thấy đâu đó có sự liên quan đến thương lái Trung quốc.
Những bài học từ thương lái Trung quốc
Mua móng trâu, rễ tiêu, lá khoai lang non… những kiểu mua bán lạ đời của thương lái Trung Quốc thời gian qua đang đẩy nhiều loài nông sản vào cảnh tận diệt.
Thả ốc bưu vàng 1992-1995: Với chiêu “mua giá cao” của thương lái Trung Quốc, nông dân đổ xô đi nuôi ốc bưu vàng tại các ao,hồ, đầm và bất cứ đâu có thể nuôi được. Chỉ sau một thời gian, ốc bưu vàng sinh trưởng nhanh, đẻ trứng và xâm hại khắp các cánh đồng của Việt Nam. Khi đó các thương lái Trung Quốc mua giá rẻ rồi ngừng mua khiến bao cánh đồng của Việt Nam chịu đại nạn ốc bưu vàng tàn phá mùa màng cho đến nay.
Mua móng trâu, bò: khoảng sau 1995, phong trào “giết trâu lấy móng” diễn ra rầm rộ ở nhiều vùng nông thôn Việt Nam, vì lúc bấy giờ giá của bốn cái móng bằng giá… cả một con trâu khi bán cho thương lái Trung Quốc. Một số người dân và bọn “trâu tặc” tìm cách chặt móng trâu đem bán. Chỉ một thời gian rất ngắn, số lượng trâu, bò của ta giảm mạnh.
Thu mua mèo: năm 1997, thương lái Trung Quốc ráo riết thu mua mèo với giá cao. Người dân lùng sục khắp các thôn bản, ngõ ngách, nhà nào có mèo là mua về để bán sang Trung Quốc. Thậm chí, nhiều người còn trộm mèo đem bán, tình trạng bắt trộm mèo diễn ra khá phổ biến, đời sống của bà con xóm làng xáo trộn. Nguy hại nhất là đại dịch chuột diễn ra vào những năm 1997 – 1998, một phần do số lượng mèo đã cạn kiệt. Sau đó, nông dân lại phải mua thuốc diệt chuột giá cao của Trung quốc.
Thu mua cây, triệt phá rừng: các thương lái săn lùng mua cây máu chó, hoàng đằng, củ ba mươi, cây khúc khắc (thổ phục linh), cây cu li tươi với giá cao ở vùng núi miền trung. Ban đầu, người dân chỉ khai thác ở những bìa rừng, nhưng sau đó thì đào xới mọi nơi để bán, làm hại đến rừng, kể cả rừng lõi và rừng đặc dụng.
Cuối năm 2012, một số thương lái Trung Quốc cũng đến huyện Châu Thành (Hậu Giang) đặt vấn đề mua ngọn sắn, lá sắn non với giá 1.500 đồng/kg khiến người dân đổ xô trồng. Tuy nhiên, chỉ một năm sau giá lá sắn giảm mạnh, người mua “bặt vô âm tín”. Người trồng sắn đứng ngồi không yên, do thu hoạch lá non khiến sắn không ra củ được.
Mấy năm trước, thương lái Trung Quốc còn phao tin, sưa, một loại gỗ quý của Việt Nam, có thể chữa được nhiều bệnh tật và tận thu với giá cao. Thấy lãi, “sưa tặc” thi nhau chặt trộm gỗ sưa bán cho Trung Quốc, khiến lượng gỗ quý này hiện giờ chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Năm 2013, trên địa bàn Tây Nguyên rộ lên việc thương lái Trung Quốc thu mua gốc, rễ cây hồ tiêu đang sống với giá 40.000 đồng/kg. Nhiều người nghèo ham lợi đã đào bới trộm rễ tiêu đem bán khiến hàng chục ha tiêu có nguy cơ bị hủy hoại.
Đầu năm 2014, rất nhiều đoàn thương lái người Trung Quốc đến các tỉnh miền Tây đặt hàng mua số lượng lớn lá khoai lang với giá 10.000 đồng/kg. Họ yêu cầu một hợp tác xã vận động nông dân cắt lá khoai lang đem đến nơi tập trung để đưa xe đến chở và chi tiền hoa hồng 1.000 đồng/kg. Theo các chuyên gia nông nghiệp, khoai lang bị vặt lá non thì năng suất sẽ giảm trên 50%, có thể không cho củ được.
Ngày 10/2/2014, thương lái Trung Quốc tung tin thu mua mầm thảo quả với giá gần 50.000 đồng/kg, trong khi giá bán cao nhất vào dịp giáp Tết chỉ từ 16.000 – 18.000 đồng/kg. Ở Hà Giang và nhiều địa phương biên giới phía bắc, thảo quả là cây xóa đói giảm nghèo vì có giá trị kinh tế cao. Nếu người dân chặt mầm ồ ạt thì thiệt hại kinh tế là rất lớn.
Những tháng đầu năm 2014, tại các huyện Anh Sơn, Con Cuông, Tương Dương, Quỳ Hợp, Quỳ Châu, Quế Phong (Nghệ An), thương lái Trung Quốc tiến hành thu gom dược liệu, chủ yếu là lá chua ke với giá 7.000-8.000 đồng/kg. Hàng trăm người đã đổ xô vào rừng, tận diệt loài cây quý này, khiến khu dự trữ sinh quyển có vành đai xanh lớn nhất Đông Nam Á (Khu bảo tồn thiên nhiên Pù Mát) bị đe dọa nghiêm trọng.
Rồi rất nhiều các loại như ếch, ba ba, lươn, rắn, tắc kè…đã bị đẩy giá để thu mua, nhằm phá hoại. Hãy thử đến biên giới Lạng sơn, bạn sẽ chứng kiến cảnh buôn bán những mặt hàng nông sản, gỗ quí, các cây con đủ các loại đang hàng ngày ùn ùn đi qua biên giới theo kiểu tận diệt, hủy hoại môi trường của Việt Nam, phá hoại kinh tế từ tận gốc. Những chiêu trò này đã diễn ra quá lâu, vậy mà nông dân vì quá nghèo đói, vì mưu sinh cuộc sống nên vẫn bị mắc bẫy của chúng.
Thế còn việc chặt hạ cây sưa và các cây cổ thụ ở Hà Nội thì không phải là nông dân bị lừa, mà là người có học vẫn bị lừa, bị ma lực của đồng tiền dẫn dắt đến làm việc sai trái.
Họ không biết là thương lái đang muốn phá nốt môi trường sinh thái vốn đã không còn tốt của Hà Nội, để rồi mùa hè nơi đây chỉ còn sắt và bê tông, sẽ là một mùa hè rực lửa.
Thành Tâm
(Đại Kỷ Nguyên VN)

Lãi Suất và Đồng Đô La

Nguồn : Vững Đại Phát

Lãi Suất và Đồng Đô La
Việt Long & Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA, 25 Mar 2015
Một mối nguy đang đe dọa Âu Châu và các nền kinh tế nhỏ trên thế giới. Đó là tiền Mỹ lên giá quá mạnh khiến tư bản chảy ngược về Hoa Kỳ. Nếu Ngân hàng Trung ương Mỹ lại tăng lãi suất làm tiền Mỹ càng lên giá thì tình hình còn nguy ngập hơn nữa. Diễn đàn Kinh tế tìm hiểu chuyện ấy qua cuộc phỏng vấn sau đây của Việt Long với chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa.
Việt Long: Xin kính chào ông Nguyễn-Xuân Nghĩa. Thưa ông, sáu tháng về trước, ông phân tích việc Mỹ kim lên giá so với các ngoại tệ khác và nói rằng việc đó có thể dẫn đến nhiều biến động cho các nền kinh tế đang phát triển trong năm 2015 này. Quả nhiên là chúng ta thấy ngay một vụ khủng hoảng về ngoại hối vào tháng 10 năm ngoái khi Liên bang Nga đột ngột tăng lãi suất để vực giá đồng bạc mà tiền Nga vẫn rớt giá. Tuần qua, người ta còn chứng kiến việc tư bản Âu Châu cùng nhiều xứ khác tiếp tục chảy về Mỹ và chiều hướng này sẽ gia tăng khi Ngân hàng Trung ương Hoa Kỳ nâng lãi suất trong mấy tháng tới. Vì vậy, kỳ này, chúng ta tìm hiểu về việc vì sao Hoa Kỳ có thể tăng lãi suất và hậu quả sẽ là những gì cho các nước khác.
Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Tôi xin được bắt đầu với chuyện Âu Châu, rồi mình sẽ theo dõi tình hình các nước khác, sau đó mới phân tích chuyện lãi suất tại Hoa Kỳ.
Trước hết, Âu Châu chưa ra khỏi khủng hoảng và hồ sơ Hy Lạp đe dọa sự vẹn toàn của đồng Euro khi xứ này đã cạn tiền mà phải trả nợ theo một lịch trình rất khắt khe từ nay đến cuối năm. Tình trạng đó đã là một mối nguy khiến tiền Âu Châu mất giá so với tiền Mỹ và sẽ còn mất giá nữa.
Chuyện thứ hai là khi các thị trường quốc tế đều theo dõi từng lời phát biểu của Ngân hàng Trung ương Hoa Kỳ để dự đoán về quyết định tăng lãi suất hay không và bao giờ sẽ tăng thì Ngân hàng Trung ương Âu châu vẫn duy trì lãi suất thấp và khởi sự chương trình bơm tiền để kích thích kinh tế. Hai chiều hướng đó khiến giới đầu tư tìm nơi có tiềm năng sinh lời cao hơn và đấy là thị trường Hoa Kỳ. Họ đổi tiền qua đô la để đầu tư vào nước Mỹ.
Âu Châu chưa ra khỏi khủng hoảng và hồ sơ Hy Lạp đe dọa sự vẹn toàn của đồng Euro khi xứ này đã cạn tiền mà phải trả nợ theo một lịch trình rất khắt khe từ nay đến cuối năm. Tình trạng đó đã là một mối nguy khiến tiền Âu Châu mất giá so với tiền Mỹ và sẽ còn mất giá nữa
Nguyễn-Xuân Nghĩa
Việt Long: Thưa ông, Liên hiệp Âu châu có 28 quốc gia và chỉ có 19 nước là sử dụng đồng Euro, còn nhiều xứ khác tương đối vẫn còn vững mạnh. Thế thì vì sao giới đầu tư không rót tiền về các xứ đó mà lại chọn thị trường Mỹ?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Việc tư bản Âu châu ra khỏi khối Euro để dồn vào các nước Âu châu khác đã xảy ra, như khi người ta mua đồng Phật lăng của Thụy Sĩ hay đồng Krone của Đan Mạch. Nhưng hậu quả là lại làm các đồng bạc Âu châu ngoài khối Euro lên giá và gây bất lợi cho việc xuất khẩu nên các xứ này cũng ráo riết cắt lãi suất, bơm thêm tiền, thậm chí còn bắt giới ký thác phải trả thêm tiền thay vì được thưởng khi đem tiết kiệm bỏ vào ngân hàng. Vì thế mà tư bản mới tháo khỏi Âu Châu mà chảy về Mỹ. Ngoài ra, nhiều xứ Trung Đông hay Đông Á cũng tính như vậy và dồn tiền về Mỹ cho an toàn và có lời hơn. Mà điều ấy cũng gây bất lợi cho Hoa Kỳ vì làm cho đồng đô la và Công khố phiếu càng lên giá.
Việt Long: Bây giờ ta mới trở lại chuyện nước Mỹ có thể tăng lãi suất. Sự thể ấy là như thế nào?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Đầu tiên, ta cần phân biệt lãi suất dài hạn và lãi suất ngắn hạn.
Tại Hoa Kỳ, lãi suất dài hạn được thả nổi cho thị trường quyết định theo quy luật cung cầu. Đấy là “phân lời” hay yield của tờ Trái phiếu là tờ giấy nợ. Nó tăng hay giảm là do thị trường. Nếu tiền nhiều và đi vay dễ thì trị giá trái phiếu sẽ tăng mà phân lời lại giảm. Đấy là điều bất lợi cho ai có tiết kiệm vì được trả tiền lời quá thấp. Khi theo dõi tin tức thị trường, ta nên nhớ đến quy luật đó, giả dụ như qua đề tựa của bản tin là “Trái phiếu lên giá” thì có nghĩa là tiền lời giảm. Ngược lại, khi có tin là “Trái phiếu sụt giá”, điều ấy có nghĩa là phân lời tăng.
Việt Long: Thưa ông, đấy là lãi suất dài hạn. Còn lãi suất ngắn hạn thì sao?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Lãi suất ngắn hạn là thuộc thẩm quyền của Ngân hàng Trung ương Mỹ.
Đây là định chế độc lập có quyền quyết định về lãi suất ngắn hạn theo hai yêu cầu là 1) ổn định tiền tệ, là không để lạm phát xảy ra tại Hoa Kỳ và 2) là tạo điều kiện phát triển kinh tế cho dân Mỹ có công ăn việc làm, tức là giảm thiểu nạn thất nghiệp. Định chế này có một ủy ban hữu trách về chính sách tiền tệ và tín dụng, gọi tắt là FOMC, thường thì sáu bảy tuần lại họp một lần, một năm tám lần, để rà soát tình hình kinh tế và quyết định về lãi suất ngắn hạn nếu thấy cần.
Lãi suất ấy được gọi là “federal funds rate”, hay Fed Fund, hay lãi suất liên ngân hàng mà các ngân hàng tính cho nhau khi nhất thời thiếu thanh khoản hay bạc mặt. Từ lãi suất nền đó, các ngân hàng tính thêm nhiều nấc tiền lời cho thân chủ đi vay tùy mức rủi ro. Nếu lãi suất cơ bản này mà thấp thì người ta vay tiền rẻ và dễ hơn nên sẽ nâng mức lưu hoạt kinh tế. Ngược lại, nếu tiền quá rẻ thì dễ gây ra lạm phát nên lãi suất có thể tăng, làm lượng tiền lưu hành trong kinh tế lại giảm.
Tại Hoa Kỳ, lãi suất dài hạn được thả nổi cho thị trường quyết định theo quy luật cung cầu. Đấy là “phân lời” hay yield của tờ Trái phiếu là tờ giấy nợ. Nó tăng hay giảm là do thị trường. Nếu tiền nhiều và đi vay dễ thì trị giá trái phiếu sẽ tăng mà phân lời lại giảm
Nguyễn-Xuân Nghĩa
Việt Long: Thưa ông, khi người ta nói rằng Ngân hàng Trung ương Mỹ bơm tiền hoặc in bạc thì chuyện ấy có nghĩa cụ thể như thế nào?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Khi ta nghe tin Ngân hàng Trung ương bơm tiền hoặc in tiền thì đấy không là việc có ai vào nhà máy in của viện phát hành bấm nút để in ra vài tỷ bạc rồi đưa cho ai đó xài. Việc “phát hành tiền tệ” là do hành động của các ngân hàng và người đi vay để tiêu thụ hay sản xuất. Mỗi nghiệp vụ đi vay hay chi tiêu lại là một quyết định phát hành tiền tệ của thị trường và lãi suất cao thấp là quyết định của Ngân hàng Trung ương để điều tiết lượng tiền hút vào hay bơm ra của thị trường. Lãi suất ấy có thể chỉ nhích vài điểm – một điểm cơ bản là một phần trăm của 1% – là ảnh hưởng đến nhiều tỷ bạc và đến trị giá của đồng đô la. Tức là một cách gián tiếp và trong lâu dài sau nhiều tháng thì lãi suất ngắn hạn ấy cũng chi phối phân lời trái phiếu, là lãi suất dài hạn của thị trường.
Việt Long: Bây giờ ta mới tìm hiểu về yếu tố quyết định của Ngân hàng Trung ương Mỹ. Như ông vừa trình bày thì có phải là định chế này tập trung chú ý vào tình hình vật giá hay thất nghiệp tại Hoa Kỳ chứ chẳng mấy quan tâm đến hậu quả rộng lớn cho các nước khác?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: – Câu hỏi rất hay vì cho thấy cơ quan chuyên môn này có chức năng phục vụ các mục tiêu viết trên giấy trắng mực đen dưới sự giám sát của Quốc hội. Nội việc đó cũng đã không dễ, mà Ngân hàng Trung ương Mỹ còn hay bị phê phán theo hai hướng. Xu hướng thiên tả thường muốn có lãi suất hạ và tiền nhiều mà chẳng sợ lạm phát. Xu hướng hữu khuynh bảo thủ thì cho là nên canh chừng lạm phát và nâng lãi suất để giới tiết kiệm có lời khi gửi tiền vào ngân hàng cho người khác vay. Cả hai xu hướng này đều không mấy quan tâm đến hiệu ứng cho xứ khác.
Điều ấy cho thấy là nhiều người có thể nghĩ sai khi lý luận rằng Hoa Kỳ có âm mưu tăng lãi suất hay nâng giá đồng bạc để đánh gục kinh tế của một xứ nào khác, thí dụ như Nga hay Tầu!
Việt Long: Ra khỏi lập luận thiên về chính trị như ông vừa giải thích mà chỉ lưu tâm vào quyền lợi của Hoa Kỳ theo hai mục tiêu là ổn định vật giá và giảm thiểu thất nghiệp với hậu quả lâu dài là làm hạ lãi suất dài hạn, thì giới chức Ngân hàng Trung ương Mỹ họp hành tính toán ra sao?
Nhìn vào tình hình vật giá tại Mỹ. Lãi suất có thể tăng khi lạm phát lên gần tới 2%, nhưng các chỉ số đều cho thấy vật giá của nhu yếu phẩm như lương thực và xăng dầu lại giảm. Việc dầu thô sụt giá có góp phần làm giảm nguy cơ lạm phát nên Ngân hàng Trung ương Mỹ chưa vội tăng lãi suất
Nguyễn-Xuân Nghĩa
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Định chế này có cả chục trung tâm nghiên cứu rất có uy tín của hệ thống ngân hàng dự trữ ở 12 khu vực trên toàn quốc và tại trung ương họ cũng có bộ phận thường xuyên theo dõi tình hình kinh tế Hoa Kỳ để dự đoán về tương lai. Từ nhiều năm nay, họ thông báo là sẽ áp dụng một chính sách linh động để thứ nhất duy trì mức lạm phát ở khoảng 2% mà thôi và thứ hai là đạt tỷ lệ thất nghiệp trong dài hạn ở khoảng từ 5% đến 5,5%. Sau mỗi kỳ họp của Ủy ban Tiền tệ FOMC thì Thống đốc cũng có một thông báo ngắn gọn về quyết định của Ủy ban.
Vì lãi suất ngắn hạn được duy trì quá lâu ở gần số không, khi thất nghiệp tại Mỹ đã giảm tới mức 5,5%, các thị trường tài chính tại Hoa Kỳ và quốc tế đều cho là lãi suất tại Mỹ sẽ tăng. Họ theo dõi các thống kê kinh tế lẫn từng lời phát biểu của Ngân hàng Trung ương để dự đoán là tăng bao nhiêu điểm qua mấy đợt, vào thời điểm nào, như Tháng Sáu hay Tháng Chín, Tháng 10 năm nay hay năm tới. Các phát biểu và bình luận ấy đều tác động ngay vào thị trường theo kiểu biện chứng.
Thí dụ như hôm Thứ Sáu mùng sáu đầu tháng, khi Bộ Lao động cho biết thất nghiệp đã giảm thì lập tức cổ phiếu tại Mỹ sụt giá mạnh. Tức là một tin vui về kinh tế dẫn tới kết luận là lãi suất sẽ tăng, mà lãi suất tăng thì doanh lợi giảm nên thị trường chứng khoán mất giá. Cùng lúc ấy, thị trường hối đoái hay ngoại hối cũng biến động vì lãi suất tăng sẽ làm đô la lên giá nữa và nếu đô la lên giá thì các tập đoàn thiên về xuất khẩu sẽ khó bán hàng hơn và mất lời, nên cổ phiếu của các doanh nghiệp này cũng sụt giá từ một tin vui!
Việt Long: Phải theo dõi từng loạt tin tức và những chuỗi lý luận theo kiểu liên hoàn mắc mứu với nhau như vậy thì ông dự đoán ra sao về lãi suất ngắn hạn tại Hoa Kỳ, và về đồng đô la?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Chúng ta thật khó biết trước được vì hoàn cảnh tôi xin gọi là “tranh tối tranh sáng” hiện nay. Quả thật là thất nghiệp đang trở lại mức bình thường trên bề mặt, nhưng bên dưới thì phẩm chất vẫn rất kém vì số người thật sự tham gia thị trường lao động còn ở mức thấp nhất từ mấy chục năm nay. Xét theo một khía cạnh khác thì lợi tức của lực lượng lao động này, đo ở mức lương bình quân, thì cũng còn quá thấp mà đa số thành phần kiếm ra việc đều có lương thấp nên hy vọng có thể tăng mức tiêu xài và kích thích sản xuất thật ra vẫn còn mong manh. Vì thế, chưa chắc là lãi suất tại Mỹ sẽ tăng vào Tháng Ba này như một số người dự báo.
Huống hồ là ta nhìn vào tình hình vật giá tại Mỹ. Lãi suất có thể tăng khi lạm phát lên gần tới 2%, nhưng các chỉ số đều cho thấy vật giá của nhu yếu phẩm như lương thực và xăng dầu lại giảm. Việc dầu thô sụt giá có góp phần làm giảm nguy cơ lạm phát nên Ngân hàng Trung ương Mỹ chưa vội tăng lãi suất. Vì thế người ta thiên dần về kịch bản lãi suất tại Hoa Kỳ chỉ tăng rất nhẹ từ Tháng Chín, Tháng 10, qua tới năm sau mới nhúc nhích. Nhưng chẳng vì vậy mà đô la sẽ ngừng lên giá vì hối suất hay tỷ giá đồng bạc này còn tùy vào các nền kinh tế và ngoại tệ khác.
Kết luận ở đây là Hoa Kỳ lấy quyết định là vì quyền lợi của mình, nhưng các quyết định ấy đều có thể chi phối xứ khác và người ta nên mở tầm nhìn thật rộng để hiểu ra các yếu tố có thể tác động vào lợi tức, tài sản hay sự an toàn của mình.
Việt Long: Xin cảm tạ ông Nghĩa về việc phân tích này.

Triệu phú Ba Lẹ tại Hawaii: Từ bánh mì đến La Tour Bakehouse

Nguồn : Vững Đại Phát

Triệu phú Ba Lẹ tại Hawaii: Từ bánh mì đến La Tour Bakehouse
Ngọc Lan – Báo Người Việt – 8 Mar 2015
Từ doanh thu hơn 500 ngàn đô la ở năm đầu mở tiệm bánh mì Ba Lẹ, sau 30 năm, Ba Le Bakery nay trở thành La Tour Bakehouse với hơn 19 triệu đô la thu về trong năm 2014, trở thành tiệm bánh đứng đầu cả về phẩm chất, số lượng, mức bán trên toàn đảo Honolulu, Hawaii.
204106-LamThanh-BaLe-02-400
Tuy nhiên, điều đáng tự hào hơn ở một doanh nghiệp chuyên cung cấp thực phẩm sỉ cho chuỗi nhà hàng, khách sạn, chợ, cũng như một số hãng máy bay, là ở chỗ: chủ nhân Ba Le Bakery hay La Tour Bakehouse là một thuyền nhân – ông Lâm Quốc Thanh, người từng nhận giải thưởng Chủ Doanh Nghiệp Nhỏ Xuất Sắc năm 2002 do Tổng Thống George Bush trao tặng.
Câu chuyện kinh doanh cũng như những bài học giản dị về cuộc đời của người được xem là một trong số những người Việt thành công nhất tại Hawaii là điều đáng để nhiều người trong chúng ta cùng suy ngẫm.
Từ rửa xe, cắt cỏ ở San Jose đến Bánh Mì Ba Lẹ nơi xứ Hạ
Cuộc đời của Lâm Quốc Thanh, chàng thanh niên gốc Rạch Giá, Kiên Giang, từ sau biến cố 30 Tháng Tư, 1975 không có gì đặc biệt hơn so với phần lớn người dân quê nhà. Mồ côi cha từ năm 10 tuổi, một buổi đến trường, một buổi Thanh đi bán vé số phụ mẹ mưu sinh.
Vượt biên đến Mỹ năm 1979, ở tuổi đôi mươi Thanh cũng lao vào kiếm sống bằng đủ nghề, “từ rửa xe, cắt cỏ, sửa nhà lặt vặt, đến phụ việc ở nhà hàng Việt Nam, cả làm cho hãng Intel được một tháng.”
Bằng sự bén nhạy của mình, cuối năm 1980, từ tài xế lái thuê, Thanh đã có thể “tự mở một ‘tour’ riêng chở khách từ San Jose đi Reno đánh bài.” Thời gian đầu, Thanh tự làm bánh mì để phát cho khách ăn trên xe. Đến lúc việc kinh doanh này trở nên khấm khá hơn, thì “Bánh mì Ba Lẹ” trở thành bạn hàng của anh.
“Cuối năm 1982, tôi bắt đầu quen anh Võ Văn Lẹ, chủ nhân Bánh mì Ba Lẹ, vì tôi mua bánh mì kẹp thịt của tiệm anh cho khách hàng ăn trên đường đi.” Thanh nhớ lại.
Sau 4 năm, công việc làm “tour” mỗi ngày khó khăn hơn.
Chủ nhân Ba Le Sandwiches xưa hồi tưởng, “Tôi không nhớ chính xác ngày, chỉ biết hôm đó là một ngày Thứ Hai, Tháng Bảy, 1984, tôi ngồi than với anh Ba về sự khó khăn trong việc làm ăn thì anh rủ tôi qua Hawaii mở tiệm bánh mì, hùn vốn 50-50. Thế là Thứ Tư đó chúng tôi mua vé đi Hawaii 10 ngày.”
Kết quả của chuyến đi “định mệnh” này là Thanh cùng ông Ba Lẹ sang được một tiệm ở China Town. Và ngày 16 Tháng Mười Hai, 1984, tiệm Bánh Mì Ba Lẹ chính thức khai trương.
“Anh Ba Lẹ đã giúp cho tôi một cơ hội như giúp một chiếc bè qua sông.” Sau hơn 30 năm, doanh nhân Lâm Quốc Thanh vẫn nói về “ân nhân” của mình bằng sự cảm kích vô biên
Từ bánh mì kẹp thịt Ba Lẹ đến Ba Le Sandwiches & Bakery, công ty cung cấp thực phẩm sỉ
Tiệm bánh mì Ba Lẹ khởi đầu chỉ có 3 món: bánh mì thịt, bánh croissant và bánh bao.
Ông Thanh kể, “Lúc đầu, tiệm bán bánh mì thịt nhưng không có làm bánh mà mua bánh của những tiệm địa phương. Tuy nhiên, họ cung cấp không đủ số bánh mì mình cần mà phải đi nhiều tiệm mới lấy đủ số mình muốn. Đó là lý do ba tháng sau tụi này tự mua máy về làm bánh mì luôn.”
Dù công việc làm ăn thuận lợi từ đầu, nhưng theo ông Thanh, “sau một năm ba tháng, anh Võ Văn Lẹ rút phần hùn ra vì lợi tức không giống như anh dự đoán.”
Cũng sau khoảng một năm, biển hiệu của Bánh Mì Ba Lẹ đã mất đi “dấu nặng” bởi “khó giải thích cho khách Mỹ hiểu” ông Thanh cho biết.
“Ba Le nghĩa là Paris. Tôi giải thích với khách như thế.” Bánh mì Ba Lẹ trở thành Ba Le Sandwiches & Bakery từ đó, dù thực tế đến hôm nay, “bánh mì Ba Lẹ” vẫn là cách gọi thân thương của mọi người dân gốc Việt ở Hawaii.
Nói về sự phát triển của thương hiệu Ba Le Sandwiches & Bakery, ông Thanh cho biết, “Từ năm 1984 đến nay, mỗi năm doanh thu tăng lên từ 10 đến 25%. Nếu năm 1985 thu nhập khoảng chừng $500,000.00 thì năm 2014 là hơn 19 triệu.”
Từ trái: Ông Weddle Rodney, thợ làm bánh chính, Lâm Đức Trí Brandon, ông Lâm Quốc Thanh và Lâm Đức Trung, con trai ông Thanh. (Hình:Latourbakehouse.com)
Từ trái: Ông Weddle Rodney, thợ làm bánh chính, Lâm Đức Trí Brandon,
ông Lâm Quốc Thanh và Lâm Đức Trung, con trai ông Thanh. (Hình:Latourbakehouse.com)
Nếu khởi đầu, bánh mì Ba Lẹ “chỉ có hai vợ chồng và hai nhân viên, thì hiện tại trụ sở chính có 130 nhân viên, và có thêm 20 nhân viên làm trong tiệm bán lẻ ở trường Đại học Hawaii.”
Nếu những ngày đầu ông Thanh “làm bánh mì chỉ có máy nhồi bột và lò nướng bánh, muốn chia bột ra thành từng cục nhỏ phải cắt bằng dao, chia bằng tay” thì hiện nay, chỉ riêng dàn máy móc làm bánh của ông đã trị giá hơn 2 triệu đô la.
Ngoài tiệm bánh Ba Lẹ của gia đình, ông Thanh còn có 15 tiệm “franchise” ở Honolulu, 4 tiệm ở Maui.
Từ bánh mì thịt, bánh bao, bánh croissant buổi đầu, giờ đây, công ty của gia đình ông Thanh đã có hơn 400 loại bánh.
Sau hai năm tự làm bánh mì, đến năm 1987, ông Thanh bắt đầu tiến vào lãnh vực cung cấp thực phẩm sỉ cho các nơi.
Hiện tại, thị trường của La Tour Bakehouse (tên gọi của Ba Le Sandwiches & Bakery từ năm 2011) bao gồm các hãng hàng không Hawaiian Air, Japan Airline, Korean Airline, Qantas Airline, China Airline, Philippine Airline, Air New Zealand, hệ thống khách sạn Hilton, Sheraton, Marriot, hệ thống nhà hàng Ruth Chris, Wolfgang Steak House, các chợ Whole Foods, Foodland, Longs Drug, Safeway, và “còn nhiều khách hàng lắm.” Chủ nhân Ba Le Bakery, người có dáng dấp thư sinh, cười nói.
Không chỉ vậy, “từ năm 1998, khi Papa John’s Pizza mở ở Honolulu thì tôi là người làm bột cho họ. Lúc đó chỉ vài tiệm, giờ đã là 14 tiệm. Đây là một trong những khách hàng lớn của tôi, mỗi ngày chúng tôi dùng hơn một tấn bột để làm vỏ bánh cho Papa John’s Pizza.” Ông Thanh cho biết thêm.
‘Làm ăn thì nên thành thật, thành thật và thành thật’
Đó là kinh nghiệm thành công mà ông Lâm Quốc Thanh rút tỉa và chiêm nghiệm sau hơn 30 dấn thân vào thương trường, bên cạnh sự “chịu khó làm, chịu cực làm và bỏ công sức ra nhiều.”
Trả lời câu hỏi của phóng viên Người Việt, “Người ta nói thương trường như chiến trường, trong thương trường mà thành thật quá sẽ bị lường gạt. Mà phương châm của anh, một người rất thành công, lại khuyên nên thành thật thì điều đó nên hiểu như thế nào?” ông Thanh không chút ngập ngừng, “Mỗi người có ý nghĩ khác nhau. Cá nhân tôi đến giờ vẫn rất thành thật với mọi người, dù nhiều lúc cũng có những cái bất lợi nhưng điều đó rất ít so với cái lợi.”
Ngoài sự thành thật trong kinh doanh, “thành thật với khách hàng, thành thật với nhân viên,” theo lời người đàn ông có nụ cười “quên tổ quốc” này thì yếu tố “may mắn để có được nhân viên tốt” cũng góp phần quyết định sự đi lên của doanh nghiệp.
Ông kể, “Năm 2002, tôi may mắn có được một người thợ làm bánh người Mỹ nổi tiếng ở Hawaii vô hợp tác làm với tôi. Anh biết làm rất nhiều loại bánh. Lúc đầu anh cũng chỉ là một nhân viên thôi. Giờ anh như một thành viên trong gia đình.”
Doanh nghiệp của ông Thanh có tuổi đời 30 năm, thì “người nhân viên làm lâu năm nhất là 26 năm, trên 20 năm là khoảng 3 người, trên 15 năm cũng nhiều và trên 10 năm thì rất là nhiều.”
“Có người hỏi tôi làm sao để có được nhân viên tốt. Tôi chỉ biết là tôi đối xử theo lương tâm, tự theo trái tim tôi. Chỉ cần lấy một ví dụ, là bảo hiểm sức khỏe của nhân viên. Theo luật, tôi không phải trả 100% tiền bảo hiểm sức khỏe mỗi tháng. Nhưng ở đây tôi trả 100% cho nhân viên, với người quản lý thì trả luôn 100% cho gia đình. Điều này tôi giữ từ lúc mới mở tiệm có vài người cho đến bây giờ.” Ông chia sẻ.
* Triệu phú từng làm việc 7 ngày một tuần và 18 tiếng mỗi ngày
“Tính đến nay hơn 30 năm đeo đuổi con đường kinh doanh này, nhìn lại kỷ niệm nào là đáng nhớ nhất đối với anh?” Ông Thanh trả lời câu hỏi của phóng viên bằng nụ cười, “Kỷ niệm đáng nhớ thì rất nhiều, nhiều lắm. Nhưng chắc kỷ niệm buồn nhiều hơn.”
“Tại sao vậy?” – “Vì khi mình có đời sống thoải mái, lợi tức không còn lo nhiều nữa thì nằm đêm nhớ lại, nhớ chuyện buồn nhiều hơn chuyện vui.” Ông lại cười, nụ cười rười rượi.
“Đáng nhớ mà buồn là khi hai vợ chồng lo bán, thằng con than đói bụng, mình không có thời giờ lo cho nó ăn, nó lấy nước ngọt nó uống. Mỗi lần nhớ lại là buồn.” Đôi mắt người đàn ông 55 tuổi đỏ hoe, cố gượng cười che đi sự xúc động.
Ông kể, như tâm tình với chính mình, “Nhớ lúc con còn nhỏ, có lúc dẫn nó đi chơi, nó kêu tôi bằng ‘má’ rồi xin lỗi vì tiếng má nó gọi quen hơn là tiếng ‘ba’.”
Quả thật, tấm huân chương nào cũng có hai mặt, vinh quang nào cũng phải trả giá. Nhưng tôi tự hỏi, có mấy ai tính đến những điều tưởng như quá nhỏ nhặt này khi ngồi nhẩm lại cái giá phải trả cho thành công?
“Nhớ ngày xưa còn nghèo, thèm ăn đủ thứ mà không có tiền ăn. Giờ tôi chỉ ao ước được mỗi sáng uống một ly cà phê thôi để cảm nhận được mùi thơm vị đắng của nó mà không được, bởi bao tử không cho phép.” Ông cười nói, như tâm sự với chính mình.
Dẫu vậy, điều ông muốn nói với những người sắp bước vào con đường kinh doanh vẫn là sự mạnh dạn dấn thân.
“Theo tôi, từ 20 đến 30 tuổi nếu có cơ hội kinh doanh mà thắng thua là 50-50 thì hãy cứ làm. Nếu không may mắn thì đến tuổi 30-40 mình vẫn còn cơ hội làm lại nữa. Rồi 40-50 vẫn còn có thể dù có hơi chậm. Tôi khuyến khích người trẻ có muốn làm ăn thì cứ làm vì còn có nhiều cơ hội. Chứ để lớn tuổi, chờ già dặn rồi thì đã trễ.” Ông khuyên
Ông nhấn mạnh một lần nữa, “Và nếu đã ra làm ăn thì nên thành thật, thành thật và thành thật.”
Ở tuổi 55, nói về chuyện mở rộng công việc kinh doanh, ông Lâm Quốc Thanh cho rằng “để hai đứa con lo. Mình làm bấy nhiêu đủ rồi.”
Hai người con trai của ông Thanh đều tốt nghiệp MBA. Từ năm 2011, các con ông đã mở một hướng làm ăn khác hẳn với kiểu “franchise” Ba Le Sandwiches của ông Thanh, lấy tên là La Tour Cafe, mang dáng dấp hoàn toàn theo kiểu Âu Mỹ, không vướng chút “bánh mì, phở” như trong các tiệm Ba Le Sandwiches của cha.
“Năm 2011 tiệm La Tour Cafe đầu tiên mở ở ngay building La Tour Plaza của tôi rất thành công. Năm 2013 mở tiệm thứ hai cũng thành công. Mùa Hè năm nay sẽ mở tiệm thứ 3.” Ông Thanh khoe.
Cũng từ năm 2011, tên giao dịch kinh doanh Ba Le Sandwiches & Bakery được thay thế bằng La Tour Bakehouse.
Phóng viên đặt câu hỏi sau cùng, “Nếu bây giờ anh được gặp lại anh Thanh ngày xưa khi phải xa vợ xa con còn nhỏ để đến Hawaii lập nghiệp, hay gặp lại anh Thanh ngày xưa còn nhồi những cái bánh bao bằng tay đến ê ẩm cả vai và được báo Honolulu đăng tin thì anh sẽ nói gì với anh Thanh đó?”
Ông cười thật tươi trước khi trả lời:
“Lúc đó cũng có vài người khách Mỹ nói hãy làm ít và dành thời giờ nhiều cho gia đình. Nhưng tôi nghĩ trời ơi làm ít thì ai trả tiền nhà tiền bill cho mình. Thế nên nếu gặp lại những ‘anh Thanh’ của ngày đó, tôi sẽ khuyên rằng nếu không có thời giờ với gia đình thì hãy biết giữ gìn sức khỏe, ăn uống điều độ. Và nếu được, hãy cố dành thêm thời giờ cho gia đình vì sau này, nếu có tiền mình cũng không mua lại được.”
204106-LamThanh-BaLa-04-400
7 điều thương gia ‘Thanh Ba Lẹ’ dạy con
Thiên An – Báo Người Việt – 13 Mar 2015
HONOLULU, Hawaii (NV) – Đến “thiên đường hạ giới” Hawaii, không khó để tìm thấy sản phẩm của La Tour Bakehouse, hệ thống sản xuất bánh có doanh thu gần $20 triệu mỗi năm do một người Việt làm chủ: ông Lâm Quốc Thanh. Mọi người còn quen gọi ông là “Thanh Ba Lẹ.”
Mười tuổi, cha mất sớm, ông Thanh bắt đầu đi bán vé số giúp gia đình. Vượt biên sang Mỹ, ông tiếp tục bươn chải với đủ việc không tên trước khi chuyển đến Hawaii mở chi nhánh cho tiệm Bánh Mì Ba Lẹ (cái tên gắn liền với ông sau này). Sự cần mẫn và những nguyên tắc kinh doanh riêng đã giúp ông nay trở thành một trong những triệu phú gốc Việt có tiếng tăm tại Hawaii. Lò bánh La Tour Bakehouse của ông nay luôn dày đặc các đơn đặt hàng cho đủ các loại bánh đến các nơi: từ các hãng máy bay quốc tế, các hệ thống khách sạn tên tuổi, đến các hệ thống chợ lớn nhất của Mỹ…
Ông Thanh có hai người con trai cũng theo đường kinh doanh. Là thế hệ đi trước, người triệu phú gốc Việt đã dạy con như thế nào?
Sau đây là bảy điều mà ông khuyên con thực hiện để thành đạt.
1. Không cờ bạc, hút sách
Đây là điều đầu tiên mà ông Thanh nhắc đến khi hỏi về những điều ông dạy con mình. “Quan trọng nhất là không cờ bạc, hút sách. Chuyện bạn trai bạn gái thì có cũng được, nhưng nhất định không được cờ bạc hay hút sách,” ông nói.
2. Thành thật
“Từ khi con còn nhỏ là tôi dạy con rằng có lỡ làm gì sai thì phải nhận, ba hỏi mà trả lời thiệt thì không rày, mà nếu giấu thì sẽ bị rầy.” Sự thành thật cũng được ông khẳng định là điều quan trọng nhất trong kinh doanh. “Phải thành thật, thành thật, và thành thật,” ông nói.
3. Không kiêu ngạo
“Đừng bao giờ ỷ mình có tiền có quyền mà coi thường hay hà hiếp người khác. Tôi nói với con là sau này nếu tôi có chút tiền để cho con cái thì tôi sẽ không để lại cho nó nếu nó ức hiếp người khác.” Xuất thân của ông khiến ông “hiểu lắm thế nào là nghèo, là khổ”.
4. Học thạc sĩ
“Tôi khuyên hai đứa con ráng học lên thạc sĩ, ngành gì cũng được miễn mình phải có cái bằng để đó.” Ngày xưa ông Thanh học đến lớp 10 thì phải bỏ dở. Nay hai người con trai của ông đã học xong bằng MBA, bậc thạc sĩ trong kinh doanh, và làm chủ hệ thống nhà hàng La Tour hiện rất thành công.
5. Lễ phép
“Bây giờ tôi đi đâu nghe khách hàng khen con thì vui nhất là khi người ta khen con mình lễ phép. Mình không cần người ta khen thông minh, cái quan trọng là sự lễ phép. Dù sanh ở Mỹ, con tôi đi đâu mà gặp người lớn là khoanh tay cúi đầu chào. Cái đó là công của bà xã tôi dạy. Nhưng đó là điều tôi tự hào nhất về con mình.”
6. Đặt nhân viên lên hàng đầu
“Nhân viên sống tốt và được đối xử tốt thì họ cũng sẽ hết lòng với công việc. Mình đọc sách Tam Quốc Chí thì thấy, bản thân ông Lưu Bị không giỏi, nhưng những tướng dưới ông ta thì giỏi. Ông Lưu Bị vì biết dùng người mà thành công. Mình phải đối xử với người thật tốt và để họ làm việc đúng sở trường. Ví dụ ai có khiếu làm bánh thì mình để họ làm bánh. Ai kỹ thì để họ lo chăm máy móc. Ai giỏi ăn nói thì tiếp khách hàng… Mình có nhiều cách để giúp nhân viên. Hãy giúp khi có thể.”
7. Đọc sách, học làm người
Tam Quốc Diễn Nghĩa và Đắc Nhân Tâm là hai cuốn sách ông cho biết đến nay vẫn đọc đi đọc lại. Riêng sách Đắc Nhân Tâm, ông mua và tặng sách không chỉ cho hai người con mà tất cả các nhân viên trong công ty. “Không phải ai cũng đọc và không phải ai đọc rồi cũng làm theo, nhưng ai càng thực hiện được nhiều phương pháp “đắc nhân tâm” thì sẽ được mọi người quý mến và giúp đỡ nhiều hơn.”