Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

Sài Gòn Bây Giờ !

Nguồn : Vững Đại Phát

BS Đỗ Hồng Ngọc – Theo Người Việt Boston – 3 Mar 2015
Saigon bây giờ không thấy có người đẹp nữa! Xưa ra đường cứ thấy người ta vừa chạy xe vừa… ngoái đầu lại để nhìn gái đẹp, phụ nữ xinh đẹp! Bây giờ hết rồi!!!
Bây giờ ra đường người con gái nào cũng trùm kín mặt, mang vớ dài tay, găng tay kín mít, áo khoác sùm sụp, đầu đội mũ bảo hiểm, chỉ chừa hai con mắt lom lom qua kính bảo hộ… !
Ở trên cao nhìn xuống người người dày đặc, từng luồng từng luồng cuồn cuộn trôi đi, lâu lâu cụng mũ bảo hiểm một cái rồi mạnh ai nấy đi, cứ như đàn kiến…
Đi bộ trên đường nhiều khi gặp người chào hỏi thân thiện mà chẳng biết ai là ai, đến lúc như chợt nhớ ra họ mới gỡ khẩu trang cười lỏn lẻn. May thay, con gái Saigon bây giờ tuy che mặt mà lại hở đùi!
Họ mặc quần short thật ngắn ra đường bất kể sáng trưa chiều tối. Nhờ đó mà cũng có thể nhìn ra người đẹp! Có điều hơi nguy hiểm cho giao thông công cộng vì đường sá không thông thoáng như xưa.
Áo dài thì khó mà tìm thấy nữa rồi – trừ trên sân khấu và sàn diễn thời trang. Con gái vì thế mà không còn yểu điệu, dịu dàng, tha thướt nữa. Ngay cả những ngày lễ tết, ở đường hoa Nguyễn Huệ rực rỡ vậy mà cũng khó tìm thấy một tà áo dài.
Năm nay chợ Hoa Tết đã dời về đường Hàm Nghi, nhưng mà bị ế ẩm thê thảm.
Áo dài kiểu, áo dài thời trang chỉ thấy ở một số đền, chùa và mấy địa điểm chọn lựa để quay phim ảnh xã hội, thời trang, ca nhạc để lôi cuốn, dụ dỗ dân chúng.
Mọi người trở nên hấp tấp, vội vã, căng thằng hơn bao giờ hết. Cái lý do vì sao mất áo dài rồi phải trùm kín mít cả người như vậy thì ai cũng biết. Bụi khói mù trời. Không khí hừng hực, ô nhiễm …. Môi trường đô thị ngày càng xấu đi…
Cây xanh tàn rụi. Cao ốc vùn vụt bốc lên!!!!!!!!!!
Ai cũng biết fastfood tới đâu thì các bệnh béo phì, tim mạch, tiểu đường, huyết áp… theo tới đó. Mà bệnh tật càng tăng nhiều thì… càng tốt chớ sao. Thuốc men, thực phẩm chức năng, quảng cáo ồn ào thì kinh tế càng phát triển. Thức ăn thức uống toàn là hương liệu, hoá chất, bột nêm độc hại … thế nhưng các thứ đó làm cho chuyện bếp núc trở nên đơn giản… Có một số quán ăn, tiệm ăn bình dân, công cộng lại có các nàng tiếp viên, tiếp thị và các nàng phục vụ chạy bàn … khỏa thân 100% trần truồng như nhộng để câu khách … và họ được phép làm như vậy … Thế là Việt Kiều và các du khách ngoại quốc rủ nhau, kéo nhau về VN để hưởng các cảnh hoan lạc, thú vui nhục dục của thiên đường hạ giới Sai-Gon!!!!!!!!!.
Cứ xem TV thì biết. Người nào người nấy già trẻ lớn bé mặt mũi bóng lưỡng, hí hửng chụp giựt nước uống thức ăn, nhảy nhót mừng vui tưng bừng mọi nơi mọi lúc!
Saigon bây giờ cận thị quá trời! Trẻ con nứt mắt đã cận thị. Mẫu giáo tiểu học cận thị tùm lum.
Tiệm kiếng mở ra tràn ngập, góc nào cũng có…
“Chỗ nào rẻ hơn trả lại tiền!”. Ấy cũng nhờ vi tính, game online, TV… các thứ ngày càng hấp dẫn. Thế giới nhỏ trong lòng bàn tay. Trẻ con sướng như tiên. Đồ chơi trên trời dưới biển khắp hang cùng ngõ hẹp…..
Thỉnh thoảng kêu có hóa chất độc hại. Khi biết thì mọi thứ đã muộn rồi… Kể cả thuốc “cam” nổi tiếng một thời nay gây ngộ độc chất chì không thuốc chữa. Lạ là người ta vẫn cứ tin và vẫn cứ nhắm mắt uống càn, uống ẩu tả, mặc kệ nó!
Các loại sữa “thông minh” dành cho trẻ con ngày càng nhiều, khiến các bà mẹ không muốn cho con bú sữa mình nữa. Rõ ràng các thế hệ trước đây không được uống sữa thông minh nên có vẻ kém… thông minh???!!!!!!
Saigon bây giờ loãng xương hơi nhiều. Đi ngoài đường thấy người ta lố nhố, tụ tập, tưởng gì, hóa ra đang túm tụm đo xương! Có người tử tế, vì sức khỏe cộng đồng, đem máy đo mật độ xương ra ngoài đường đo cho ông đi qua bà đi lại.Ai cũng loãng xương kẻ ít người nhiều! Sau đó ai cũng mua một vài hộp sữa, một vài loại thuốc chống loãng xương là xong.
Saigon bây giờ đua nhau sửa sắc đẹp. Ai cũng sửa được, không cần phải học. Ai cũng nên sửa, từ cô hoa hậu đến ca sĩ, người mẫu, cô hàng xén, anh doanh nhân. Bơm vú, bơm mông, cắt mắt, xẻ mũi, chẻ cằm rào rào…..Ai cũng thành người mẫu, ca sĩ Hàn quốc. Nhan sắc rộ lên khiến các nhà thơ bí lối, bí nguồn cảm hứng, không còn làm thơ được nữa!
Saigon bây giờ trẻ con bỗng dậy thì sớm……
Không dậy thì sớm cũng uổng! Mọi thứ kích thích nhục dục, tình dục cứ rần rật chung quanh. Phim ảnh, internet, sách báo, phim dâm, phim con heo xxx, xxxx… các thứ đầy dẫy khắp nơi … Thức ăn thức uống béo bổ các thứ. Khí hậu nóng lên, nhiệt khí cơ thể lúc nào cũng nóng sôi lên, đòi hỏi, thèm khát tình dục … Bởi vậy tỷ lệ phá thai của các vị thành niên gia tăng một cách đáng lo ngại… Các thanh thiếu niên phần nhiều đua nhau sống cuồng, sống vội, sống ẩu tả, bừa bãi, vô văn hoá, vô giáo dục, sống lăng loàn, ma túy, bất cần đời …
Tình trạng vô sinh cũng nhiều. Ly dị cũng gia tăng nhiều và mau. Người ta đua nhau mổ đẻ cho đúng giờ hoàng đạo. Các trẻ sanh non, suy hô hấp, thiếu dưỡng khí não, thiếu chăm nom, săn sóc tốt nên lớn lên bị các chứng bệnh tâm thần cả đống, cũng bộn!!!!
Tóm lại, sức khỏe và các đường lối, các phương cách giáo dục cộng đồng ở Saigon bây giờ có nhiều điều đáng suy gẫm… Sài Gòn đẹp lắm nay còn đâu!!!!
BS. Đỗ Hồng Ngọc

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

Rồi tất cả sẽ trở thành Đồ Sơn

Nguồn : Vững Đại Phát

Đặng Hoàng Giang – BBC – 4 Mar 2015
Từ sau khi đường cao tốc Hà Nội – Lào Cai khánh thành, lượng khách tới Sapa tăng đột biến. Dịp Tết Nguyên đán vừa rồi, ô tô và xe khách biển số 29 và 30 chen chúc nhau nhích từng tí một trên những con phố dốc và hẹp ở trung tâm, rú ga giữ máy, bấm còi inh ỏi.
Buổi tối, ở quảng trường nhà thờ, nhạc disco được mở to hết cỡ, tiếng bass làm vạt áo rung bần bật. Các buổi sáng, du khách chen lấn nhau để xuống thung lũng “thăm quan” các bản, lượng iPad nhiều hơn số lợn con nằm vầy đất ven đường. Không còn nhìn thấy núi non gì nữa vì hai bên đường đã kín hàng quán bán đồ lưu niệm. Trẻ con Hmong xếp hàng đợi được phát bánh kẹo như là khỉ trong sở thú.
Những đứa bạo dạn hơn thì đi giật lùi trước mặt khách, chúng từ chối kẹo, chỉ nhận tiền, và đồng thanh kêu như những cái máy vô hồn, tiếng Kinh không sõi “cô cho hai nghìn, cô cho hai nghìn”. Một cộng đồng và một vùng thiên nhiên đã đánh mất nhân phẩm của mình vì du lịch.
Đi du lịch là một sở thích khá mới của người Việt. Tới tận giữa những năm 1990, Sapa vẫn còn là một thị trấn xanh, yên tĩnh và thanh bình, du khách chủ yếu là người nước ngoài. Hồi đó, không có một người Kinh nào quan niệm leo lên đỉnh Phan Si Pang là một việc đáng làm, đấy là việc chỉ người Hmong “phải” làm để mưu sinh.
Cũng giống như ở phương Tây sau chiến tranh thế giới thứ II, phong trào đi du lịch của người Việt dần dần lớn mạnh khi có đủ ba yếu tố hội tụ. Thứ nhất, thu nhập đã vượt qua những nhu cầu tối thiểu. Thứ hai, quỹ thời gian rộng rãi hơn, người ta không phải đầu tắt mặt tối lo cho cuộc sống nữa. Thứ ba, cơ sở hạ tầng, nghĩa là phương tiện đi lại, dịch vụ khách sạn và ăn uống, đã tốt lên, để cho việc xê dịch không còn vất vả nữa.
Những yếu tố đó làm thay đổi thái độ của người ta với việc di chuyển, chuyển từ quan điểm “xểnh nhà ra thất nghiệp” tới chỗ coi việc ra khỏi nhà như một thú vui, một sự hưởng thụ. Thậm chí, để thoát khỏi cái buồn chán của cuộc sống công sở hàng ngày ở một thành phố lớn, người ta còn tìm tới cái vất vả như một cuộc chạy trốn ngắn ngủi, tất nhiên bởi người ta biết là cái vất vả này là hữu hạn về mặt thời gian, và các rủi ro nằm trong vùng được kiểm soát. Các phong trào phượt, phong trào đạp xe, phong trào “leo Phan” ra đời.
Lũ lượt đi chơi
Giờ đây, tình hình đã khác hẳn. Năm ngoái có gần 4 triệu lượt người Việt đi du lịch nước ngoài, cộng với 40 triệu lượt khách nội địa, tổng lại là bằng một nửa dân số quốc gia. Nhìn xung quanh, ta thấy mỗi gia đình đều lên kế hoạch cho một vài chuyến đi trong năm. Với người Việt trung lưu, du lịch đã trở thành một sinh hoạt cơ bản, như mua sắm hay đi nhà hàng.
Khoảng khắc cho đồ đạc lên ô tô để lên đường bao giờ cũng là một trong những khoảnh khắc phấn khởi nhất của cả gia đình trong năm, và hình ảnh người bố trẻ lái xe trên xa lộ, người mẹ trẻ gọt hoa quả ở ghế bên cạnh, ở đằng sau là hai đứa con chụm đầu chơi iPad, truyền tải một trong những cảm giác sống viên mãn nhất của Việt Nam đầu thế kỷ 21.
Cái đang xảy ra ở Sapa là sự hoành hành phá phách của hiện tượng du lịch đại trà (mass tourism) và chính sách phát triển phục vụ nó.
Du lịch là con ngỗng đẻ trứng vàng với nhiều địa phương, họ giàu có lên trông thấy nhờ vào nguồn thu từ du khách, nếu “giàu có” được đo bằng số lượng nhà cao tầng mới xây và số ô tô chạy trên đường. Cái mất mát thì không ai lượng hoá được. Thờ ơ hoặc không ý thức được mặt trái xấu xí của du lịch, phần lớn các chính quyền địa phương tiếp tục cổ suý vô điều kiện cho “ngành công nghiệp không khói” này như một hướng phát triển văn minh và tiến bộ.
Cái đang xảy ra ở Sapa là sự hoành hành phá phách của hiện tượng du lịch đại trà (mass tourism) và chính sách phát triển phục vụ nó. Chính sách này có thể được gói gọn trong một mục tiêu: càng nhiều khách càng tốt. Để tiếp tục với ví dụ Sapa: số lượng khách tới đây vào năm 1991 là 2 000.
Năm 2002, con số này là 60 000 người. Nhưng riêng trong đợt nghỉ Tết Nguyên đán 2015 vừa rồi số du khách đã là 50.000 người.
Trong cuốn “Quá tải: kinh doanh du lịch bùng nổ”, tác giả Elizabeth Becker gọi du lịch là một ngành công nghiệp toàn cầu tàn bạo, một con dao hai lưỡi, hứa hẹn thu nhập và việc làm cho bên chủ nhà, và các trải nghiệm để đời cho bên khách, nhưng cùng lúc cũng có sức tàn phá khủng khiếp với môi trường, văn hoá và cộng đồng.
Số phận của các địa điểm du lịch tầm cỡ khác của Việt Nam cũng tương tự như Sapa. Ở vịnh Hạ Long, mỗi ngày 20.000 du khách được đưa đến và chuyển đi như gà con trên băng chuyền, sau khi trực tiếp xả thẳng phế thải của mình xuống dưới biển. Ở Phú Quốc, mùi nắng gió, mùi nước mắm, các đồn điền tiêu, những làng chài, tâm hồn và cá tính của hòn đảo, đang biến mất dần. Thay vào đó là chi chít hàng quán, biển hiệu rối rắm, như một thị trấn vô hồn bất kỳ nào khác.
Người ta xẻ rừng quốc gia để đặt vào đó các lâu đài nhái kiểu cổ tích châu Âu chóp nhọn loè loẹt xanh đỏ, những cây thông và bãi cỏ ôn đới lạ lẫm với khí hậu địa phương, biến một thiên đường nhiệt đới tự nhiên thành một “thiên đường” bê tông nhân tạo.
Du lịch đại trà là một hiện tượng toàn cầu, nhưng nó gây ra tác hại nhiều nhất ở các nước đang phát triển, vì sức chống cự của những nước này, cả từ nguồn lực tài chính lẫn trình độ quản lý yếu kém hơn. Ở Angkor Wat, gần đây các ngôi đền bắt đầu bị lún vì mực nước ngầm hạ thấp do mức tiêu thụ nước của các khách sạn liên tục tăng lên.
Ám ảnh nhất với tôi là Vang Viêng ở Bắc Lào. Nằm bên bờ sông Nam Song, được vây xung quanh bởi các dãy núi đá vôi trùng điệp, cái làng nhỏ duyên dáng và xinh xắn này bỗng nhiên trở thành nơi các thanh niên phương Tây tập kết để ăn chơi như không có ngày mai. Họ tụ tập ở các bar trải dài 4 km dọc bờ sông, ăn pizza trộn với cần sa, nốc whisky đựng trong các bát ô tô nhựa, nhảy nhót trong tiếng nhạc rầm rầm, rồi nằm trong xăm ô tô lao mình xuống nước xoáy để tiêu khiển. Sau mấy chục ca tử vong chỉ trong vòng một năm, chính phủ Lào phải ra tay dừng cuộc vui lại.
Mức sống chung cao lên, các đường bay giá rẻ ra đời, càng tạo điều kiện cho du lịch đại trà phát triển. Thậm chí, người ta bắt đầu dùng tới thuật ngữ “du lịch siêu đại trà” (mega-mass tourism) để mô tả hiện tượng này. Đầu thế kỷ 21, Giáo hoàng John Paul II phê phán du lịch đại trà là một hình thức bóc lột mới, nó “biến văn hoá, các nghi lễ tôn giáo, và các lễ hội dân tộc thành những sản phẩm tiêu dùng” khi khách du lịch tìm tới những cái mới lạ một cách hời hợt và không muốn tiếp xúc thực sự với văn hoá bản địa.
150304142538_sapa_640x360_sapa_nocredit
Thật vậy, trong trường hợp Sapa, điều quan trọng nhất với các du khách là câu hỏi ăn lẩu cá hồi ở đâu và mua rượu táo mèo chỗ nào. Không ít người lên đây vì bạn rủ đi để “có người uống cùng cho khỏi buồn.” Văn hoá, thể hiện qua đám người dân tộc ăn mặc sặc sỡ và những cái ruộng bậc thang, sẽ chỉ là cái phông cho các bức selfie.
Chả ai bỏ công ra tìm hiểu về lịch sử, tín ngưỡng, xung đột xã hội, hoàn cảnh kinh tế của người dân ở đây. Có lẽ yếu tố “văn hoá” duy nhất mà khách quan tâm là cái chợ tình như là cái gì man di đáng yêu của “bọn nó”, nhưng đằng nào nó cũng biến mất từ nhiều năm nay rồi – cũng vì du lịch.
Đấy là chưa nói tới chuyện sắp tới sẽ có nhiều hội thảo, tập huấn, tổng kết, liên hoan v.v… được tổ chức ở Sapa, ngạch này gọi là du lịch – công việc (business tourism). Loại du khách này thường không đi cùng gia đình, nên chắc lúc đó sẽ mọc lên nhiều tiệm massage và karaoke thư giãn với các cô gái miền Tây Nam Bộ đổ về cạnh tranh với con gái địa phương.
Chầu rìa trên quê hương?
Nhìn những gì người ta đang tiếp tục làm với Sapa mà thấy đau lòng. Các khách sạn khổng lồ tám, chín tầng vẫn đang xẻ núi mọc lên, nhiều khi chỉ cách cái bên cạnh một con phố nhỏ, xe không quay được đầu.
Đảo qua một vòng trên báo chí, cũng thấy nhắc tới các “thách thức” du lịch ở Sapa, nhưng hoá ra đó chỉ là các vấn đề “cháy” phòng và khan hiếm chỗ đỗ xe. Chính quyền địa phương cam kết sẽ ưu tiên giải quyết để “Sapa ngày một vui hơn.”
Cáp treo lên đỉnh Phan Si Pan cũng đang được thi công. Ở độ cao 3000 m, người ta đang phá đá để tạo ra một khu vực rộng gần 8 ha, một diện tích rất lớn ở độ cao chênh vênh đó. Quần thể ga đến sẽ có “khu dịch vụ du lịch, khu tham quan, công viên văn hoá tâm linh và một tượng Phật khổng lồ”.
Cáp treo có công suất 2000 người một giờ, nghĩa là khi đi vào hoạt động sẽ cho phép mười mấy nghìn người lên đỉnh núi mỗi ngày, quanh năm, ngày nào cũng như ngày nào, thay vì con số hiện nay chỉ là mấy chục người một ngày leo đường bộ, và chỉ trong 6 tháng mùa khô.
Sắp tới, cáp treo sẽ làm hàng trăm người đang khuân vác phục vụ khách leo núi mất việc. Họ sẽ ra nhập đám vợ con họ đang lang thang hàng ngày ở thị trấn.
Còn những người dân tộc, những người thực ra là chủ từ bao đời của vùng núi này, họ được gì từ tất cả những cái này? Hiện nay, mỗi du khách tới Sapa sau khi bỏ ra 1 triệu đồng cho việc đi lại, khách sạn, ăn uống – tất cả chảy vào túi người Kinh, kể cả tiền cho một chai nước trắng – thì mới bỏ ra 10 nghìn mua mấy cái đồ thổ cẩm của người dân tộc. Thậm chí nhiều hướng dẫn viên du lịch còn dẫn khách tới các cửa hàng bán thổ cẩm nhập từ Trung Quốc vì họ được hoa hồng từ đây.
Và như vậy, những người Hmong, người Dao, người Tày, người Giáy, sẽ chủ yếu là đứng chầu rìa ở ngay trên quê hương họ. Sắp tới, cáp treo sẽ làm hàng trăm người đang khuân vác phục vụ khách leo núi mất việc. Họ sẽ ra nhập đám vợ con họ đang lang thang hàng ngày ở thị trấn. Họ sẽ không để cho du khách yên, sẽ táo tợn, sẽ đeo bám quấy rầy cho tới khi khách mua hàng mới thôi, sẽ hét “no money, no photo.”
Buổi trưa, khi các đoàn khách bận rộn với món lợn mán nướng bên trong các quán ăn, họ sẽ ngồi trên bậc thềm bên ngoài, ngước nhìn lên để thấy ngọn “Hủa Xi Pan” của mình, một biểu tượng của thiên nhiên hùng vĩ, nóc nhà chung của họ từ hàng trăm năm nay, bỗng nhiên trở thành một điểm hành hương Phật giáo mới để cho những người ở đâu tới khấn lậy và nhét tiền vào tay tượng, xa lạ và thô bạo với không gian văn hoá của họ.
Có thể dừng lại cỗ máy khổng lồ mang tên “phát triển” này được không? Tôi không chắc. Bởi nó đang được đốt bởi lòng tham. Các doanh nghiệp thì say lợi nhuận. Chính quyền thì say tăng trưởng GDP.
Các du khách thì tham các trải nghiệm mì ăn liền, được tưởng thưởng mà không phải lao động. Họ muốn “chỉ cần 15 phút để lên nóc nhà Đông Dương”, chụp selfie giữa rừng già mà vẫn đi guốc cao gót được, nhẹ nhàng như vào Paris Deli.
Nhưng cũng như với mọi thứ khác trên đời, sự tham lam sẽ phá huỷ hết. Lòng tham sẽ biến con ngỗng vàng mang tên du lịch thành một con quái vật. Các nhà chuyên môn đã nói nhiều về cú nổ bong bóng của các điểm đến sau thời kỳ tăng trưởng nóng vô độ.
Với cách làm du lịch hiện nay, sẽ tới lúc Sapa giống muôn vàn những chỗ khác: vô bản sắc, ô hợp, nhân tạo và rẻ tiền. Rồi tất cả sẽ trở thành Đồ Sơn, một sự thảm hại cho cả người ở đó lẫn người tới thăm.
(GNA: Ông Giang này chắc biết Đồ Sơn rất rõ. Bài viết về Đồ Sơn sẽ phù hợp hơn với chính sách “pháo bông” của chính phủ?)





Thứ Năm, 12 tháng 2, 2015

CREATIVE DESTRUCTION

Nguồn : Vững Đại Phát


The global economic storm predicted for 2012 may well have a silver lining for Vietnam, writes Dr Alan Phan.


China was the latest country with bad news on the excessive debt load afflicting global financial markets. The bad debts caused by local government borrowings could exceed RMB14 trillion (US$2.2 trillion) and have created a worrisome uncertainty over the financial conditions at Chinese banks, as large as the effect of the European debt load on Western banks. The issue was identified by Professor Victor Shih of Northwestern University two years ago, but foreign investors and funds in China did not pay attention. They were too busy heaping praise on the quasi-socialist system of the country’s economy thanks to the huge amount of fees and nominal profits being generated.


The situation was not unlike the real estate debacle in the US and Europe back in 2007. Despite plenty of warnings from people like Nouriel Roubini, Marc Faber, and others, the global banking giants merrily sold and profited from billions worth of CODs until the collapse of Lehman Brothers.

The problems with China’s financial markets were not limited to huge local government borrowing. Due to a system of “quan xi” (connections) that was rooted in every layer of Chinese society, from government to business, ordinary entrepreneurs had a difficult time borrowing directly from local banks. A layer of middle-men made a lot of money by borrowing from banks and lending to end-users at exorbitant interest rates. This “black” financial market presently occupies over 40 percent of lending activities in Chinese commerce. Its lack of transparency and regulatory control exacerbated the bad debt ratio of Chinese banks to an unknown extent.

Vietnam’s financial system is afflicted with similar problems, albeit on a smaller scale. Given unreliable statistics and the habit of hiding bad numbers, nobody (even the government officials in charge) has a clue as to the nature and extent of or the solutions to the problems.

While the Chinese might be able to take out a major portion of their foreign currency reserve to throw at the credit problem, the Vietnamese government is running out of both the funds and the time to offer any relief.

Needless to say, the worsening condition of the financial systems in the US and Europe won’t help either. Vietnamese entrepreneurs have already paid a heavy price for the current macro conditions of run-away inflation, skyrocketing interest rates and a depreciating Vietnam dong. An estimated one-third of private companies have applied for dissolution or have simply disappeared into the night. (One side note: it is much more expensive and messy to declare bankruptcy in Vietnam). Predictions from local economists recently started to sound like a weather report: the tropical storm of “2012” is bringing a lot of heavy rain, strong winds, high waves and major flooding.

From my perspective, however, the fortunes for Vietnamese private entrepreneurs are about to turn.

First of all, the helplessness of government power to intervene means a laisser-faire policy to allow private entrepreneurs to swim with the flood. Those who survive will be stronger with bigger market shares, stronger financial resources and a more experienced management team. Those who die will be re-born with a better sense of business acumen, no outrageous leverage on financial schemes and some real competitive advantages on products or services. State-owned enterprises will continue to be a drag on the economy, but their hold on power will be much weaker after the financial storm.

This laisser-faire policy will last for at least a few years until the public debt load is pared down to normal. As a result, the government will not be able to turn back the clock and return to the tight control they are used to. In fact, the expected thriving of the private sector will also attract a lot of talent from the public sector to venture into the new market economy. Whether it is called by the same or a different name, “Doi Moi Part II” will actually arrive earlier than predicted.

By 2017 the developed world should also get back to normal. Global capital will roam to emerging markets again, looking for profit. Vietnam should be an attractive destination with little government control and a better business environment.

The other benefit of the storm will be the change in strategy of money-making by the masses. One major psychological trend in Vietnam was that ordinary investors became “lazy” after years of the easy-money phenomenon. They were conditioned by the spectacular rise of real estate prices, stock market indices, and, especially, the “co” and “phong bi” (middle-men) mentality. Few would invest in a real business with years of hardship and challenges to earn a paltry 5 percent return per annum. The coming storm will force them to reevaluate their options as the easy money ways begin to disappear. The employ of capital in efficient enterprises and innovative technology will set new examples in wealth creation.

On the same token, entrepreneurs will have to find new products and services to compete in a difficult environment. Creative management and new markets will be keys to survival. A push to expand regionally and internationally will provide experience for Vietnamese enterprises and sharpen their competitive spirit.

Best of all, the burst of the real estate bubble and the diminishing prices of other assets will allow a new middle class to emerge. Housing will be affordable again and inflationary prices on foods and commodities will return to normal. Social inequities will be lessened after the crisis.

It was Karl Marx who implied that capitalism destroys and reconfigures economic orders by devaluing existing wealth to create new wealth. He used the term “creative destruction” to describe the process. Joseph Schumpeter later popularized it in the theory of economic innovation and progress. He believed economies and companies must downsize frequently to increase the efficiency and dynamism of the entities. While Marx thought that these frequent destructions would cause distress and insecurity to the workers, the innovative process has in fact lifted billions of people out of poverty since globalization arrived.

Another Russian communist, Mikhail Bakunin, commented, “Establishment has every reason to fear the unknown, for authority can rarely survive in the face of doubt.” For Vietnam, however, the arrival of the big financial storm of 2012 may well be a blessing after all.

(This article was published by Vietnam Financial Review Issue No. 10, Volume LIII, 2 December 2011)

Dr. Alan V Phan is the author of seven books on the economics and management of emerging markets, most recently “Hedge Funds and China’s Stock Market” and “42 Years of Doing Business in the US and China”. He is Chairman of Viasa Fund, a family office located in Hong Kong. Dr. Phan obtained his Ph.D, DBA, MBA and BS in the US and Australia.

-----------------------------

We Are Studying The VietNam Market To Find The Potential There For Profitable Investment - Joint venture investments and facilitating partnerships.To provide in time suffcient and update information for Vietnam diplomatic representations and embassies in other countries to look for new opportunities to expand cooperation.



CONTACT INFORMATION TO THE INTERNATIONAL MARKET
Website: C7777.blogspot.com ---- Gmail: vdp.world@gmail.com  ----- Hotline:+841.247.841.247 ----- Fb:Vững Đại Phát

CONTACT INFORMATION TO THE VIETNAM MARKET
Website: C8888.blogspot.com ----- Gmail: vdp.vietnam@gmail.com  -----  Hotline: 0943.816.813 ----- Fb: Vững Đại Phát

Thứ Tư, 11 tháng 2, 2015

CHINESE MOGULS VANISH

Nguồn : Vững Đại Phát

CHENGDU, China—When the government of this southwestern city needed a landmark for a new district, billionaire developer Deng Hong picked up the land cheap five years ago and erected a building almost three times the size of the Pentagon. Nearby, Wu Bing paved a motorway, while Liu Han put up schools. He Yan wired a jail with information technology and Wang Junlin’s winery funded government charities.Now, over the past several months, all of those tycoons have disappeared from view. Their absences come amid an alleged corruption scandal that may broadside the economic vitality of this gateway to China’s rugged west and indicate a fresh front in Chinese political infighting.Chengdu this month threw open its doors to what is perhaps the world’s biggest building in terms of square feet, essentially a town enclosed in a glass-walled box. Yet New Century Global Center’s owner and visionary, Mr. Deng, hasn’t been seen since February. In May, websites advertised plans by Chengdu’s government to auction a fleet of fancy cars seized from Mr. Deng and others, including his orange Lamborghini.Mr. Deng’s company, Exhibition & Travel Group China, says that its operations are running as usual but that it doesn’t have any information about the boss. Neither he nor the other magnates were able to be reached to comment.In the absence of much official explanation, employees and associates of missing business executives say they believe Chinese legal authorities and Communist Party investigators are holding them. Interviews with the employees and associates suggest a broader effort to root out a group of people connected through political and business ties. As Xinhua news agency put it when tycoons were toppled in a probe of senior officials six years ago in Shanghai: “Behind each corrupt official lurks a business big shot.”A former Chengdu mayor and other government officials and executives are in custody for suspected corruption, according to the local government. Authorities didn’t respond to faxes and phone calls about the fate of Mr. Deng or the other tycoons.The mystery around the executives’ whereabouts mirror the way politicized crackdowns elsewhere in China have played out. Chinese party and judicial authorities routinely hold suspects for months of questioning without official confirmation to build criminal cases. Other times, they free their subjects without charges or public explanation.A combination of official statements, corporate disclosures, domestic media reports and interviews suggest that dozens of people may now be under investigation in Chengdu. On a single day last month, the Chengdu government said it had “removed” more than 35 senior officials and executives from office, including the party-appointed chiefs of a local bank, the city subway operator and construction contractors.Authorities provided no explanation for the dismissals, and it wasn’t clear whether any of the officials were under investigation.Weeks after Xi Jinping was confirmed as Communist Party chief in November, the party ousted its No. 2 leader in the province of Sichuan, Li Chuncheng, who had been Chengdu’s mayor through the previous decade until 2011. Mr. Li’s fall from favor transformed the Sichuan capital, known for a panda center and home to some 14 million people, into the epicenter of a fresh corruption crackdown.The party said Mr. Li will be tried for unspecified corruption. He wasn’t available to comment.What connects many of the people removed or missing this year is their success during Mr. Li’s tenure, according to people with knowledge of the situation, company statements and domestic media reports.In March, China’s Ministry of Public Security said Mr. Liu, chairman of mining and infrastructure conglomerate Sichuan Hanlong Group and one of the detained billionaires, was being investigated on suspicion he harbored a fugitive. A person answering phones at the company said she doesn’t have any information.Ms. He, chairman of information technology firm Chengdu GoldTel Industry Group, is being held on suspicion of unspecified illegal business dealings, according to a July statement from her business. A police statement says she was detained in another Chinese province.Chinese media have reported party investigators recently detained Mr. Wu, an infrastructure developer. A reason for the detention isn’t known. His company, Zhong Xu Investment Corp., couldn’t be reached.Another tycoon named in media reports is billionaire liquor maker Mr. Wang, who runs Sichuan Langjiu Group. A company spokesman couldn’t be located.Meanwhile, energy industry equipment supplier Sichuan Mingxing Cable Co. draped its website in black and white on Wednesday to mourn the death of one of its top executives, board member He Yuying. A company statement didn’t provide a reason, but local media widely reported that Ms. He fell from a building this week. Since July, Mingxing has issued statements saying three of its senior executives couldn’t be contacted, including Chairman Li Guangyuan.Politically, “they got in with the wrong crowd,” said an associate of Mr. Liu, one of the billionaires believed to be detained and chairman of mining and infrastructure conglomerate Sichuan Hanlong Group. The associate said the case is too politically sensitive to discuss publicly.The associate said he also knows another of the magnates, Mr. Deng, and added he believes the men may have been detained because of their ties with politicians more senior than the former mayor, Mr. Li.Investigators questioned the associate extensively earlier this year, he said, and took control of Mr. Liu’s offices and raided his homes.Now uncertainty hangs over Chengdu, a city that in both 2011 and 2012 was declared by the Washington-based Urban Land Institute as the best place to buy real estate in China. This year, government figures show Chengdu’s apartment prices are up 8% but the increase trails gains in other big cities.“There is a kind of interdependency between business and the government,” said John Osburg, a University of Rochester professor whose book, “Anxious Wealth,” details three years he spent interviewing and socializing with Chengdu-based property, mining and car-industry magnates. “Government patronage is key for them,” Mr. Osburg said.An overlap in social, business and government relationships has a long history in Chengdu, which around 1,000 years ago was the first place in the world to adopt paper money. Those ties traditionally were rooted in informal brotherhoods called pao-ge, whose legacy still influences society, said Wang Di, a specialist on the subject at Texas A&M University.While Mr. Li was mayor, Chengdu officials called for “coordinated development” to give the city international flair. Officials shifted Chengdu’s axis southward into farmland, away from its downtown lined with bamboo teahouses and a giant waving Mao statue.Few benefited from the push south more than 50-year-old Mr. Deng, a bushy-haired billionaire with hotel holdings in choice spots around Sichuan and Tibetan areas that carry brands of InterContinental Hotels Group Inc. The hotelier declined to speak about its relationship with Mr. Deng.His New Century Global Center, built adjacent to Chengdu government headquarters, features oceanic flourishes like a gull-wing roof and sandy hues. Its hotel lobby is wide enough to house an airplane; restaurants are equipped for karaoke; a Korean retailer anchors a mall, and more than 200 elevators reach the thousands of offices that ring the palatial building. Space sells for a quarter the price in Shanghai, a salesman said.Under a glass-enclosed “holidome,” swimmers cross a sandy beach to enter a wave pool where they—in lieu of an ocean view for a $28 admission fee—can watch cartoons of swaying palm trees and sharks on an LED screen 1.6 times the length of a football field. Its daily overhead costs are $24,000, the water park’s manager said.“I’m just so proud that Chinese can build such a big thing like this,” a woman on her first visit said.How much it cost to build is unclear. For the land underneath, Mr. Deng struck a deal: Records show he paid 633 yuan ($103) per square meter (10.8 square feet) five years ago, about 15% of the then-going rate for plots nearby, according to figures from consultancy Soufun Holdings Ltd. Chengdu’s government also redirected the 18-lane avenue in front through a tunnel, opening space for a plaza, musical water fountain and a planned art museum, whose design Mr. Deng commissioned from Iraqi-British architect Zaha Hadid.“If it is purely a commercial project, it is a very ambitious project,” said Eric Wo, property firm Savills PLC’s regional deputy managing director.Mr. Deng, who is also known around Chengdu as a benefactor of artists, last made a public appearance in February, giving Shanghai officials a tour around the center construction site.On a recent night, Mr. Deng’s 22-year-old son, Lang Lang, was holding court at an outdoor beer hall he runs in Chengdu but declined to answer questions. “I’m not able to tell you much,” he said in a follow-up text message.

---------------------------------

We Are Studying The VietNam Market To Find The Potential There For Profitable Investment - Joint venture investments and facilitating partnerships.To provide in time suffcient and update information for Vietnam diplomatic representations and embassies in other countries to look for new opportunities to expand cooperation.


CONTACT INFORMATION TO THE INTERNATIONAL MARKET
Website: C7777.blogspot.com ---- Gmail: vdp.world@gmail.com  ----- Hotline:+841.247.841.247 ----- Fb:Vững Đại Phát

CONTACT INFORMATION TO THE VIETNAM MARKET
Website: C8888.blogspot.com ----- Gmail: vdp.vietnam@gmail.com  -----  Hotline: 0943.816.813 ----- Fb: Vững Đại Phát