Thứ Ba, 12 tháng 5, 2015

Tôi yêu đất nước tôi

“Đất nước tôi nằm phơi phới bên bờ biển xanh
Ruộng đồng vun sóng ra Thái Bình… Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui …
Tiếng nước tôi! Tiếng mẹ sinh từ lúc nằm nôi
Thoắt ngàn năm thành tiếng lòng tôi!”
Tôi nhớ năm lên 12 hay 13 gì đó, tôi chui lỗ chó vào rạp Quốc Tế, đường Trần Hưng Đạo bây giờ, để coi “cọp” một chương trình đại nhạc hội Tết rất hoành tráng. Tôi đã quên chi tiết của các màn trình diễn hay tên nghệ sĩ, chỉ còn nhớ điều duy nhất là một bài hát nghe lần đầu. Bài “Tình Ca” của Phạm Duy do Thái Thanh hát. Tôi bị cuốn hút ngay từ câu đầu…”Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, mẹ hiền ru những câu xa vời…” Cho đến giờ này, hơn 50 năm sau, tiếng hát vẫn quyện tròn quanh tôi trong những đêm về sáng.
Tuổi thơ Việt Nam
Thực ra, khi tôi sinh ra, không phải là giọng ru con êm đềm của Mẹ mỗi đêm mà là tiếng đại bác và bom đạn vọng về thường trực. Chiến tranh bùng nổ khi Nhật đảo chánh Pháp ở Đông Dương năm 1945 và gia đình tôi phải chạy giặc liên tục. Một ký ức Mẹ thường kể lại là có đêm tôi bị lên “bẹn” khóc suốt buổi và các gia đình cùng chạy giặc phài bịt mũi tôi để giữ im lặng trong căn hầm trú ẩn. Đôi khi giặc sục sạo trên đầu và Mẹ cứ lo là tôi đã bị ngạt thở chết rồi. Có lẽ nó cũng giải thích lý do là tại sao trong suốt 40 năm đầu của cuộc đời, tôi thường hốt hoảng giật mình tỉnh giấc giữa đêm như đang bị ai bóp họng.
Lớn lên, tôi cũng an hưởng một tuổi thơ tương đối êm đềm dù nghèo khổ. Một ký ức khác từ Mẹ là cho đến năm tôi lên 3 tuổi, Mẹ đi bán rong mỗi ngày. Quầy hàng nặng ở một đầu gánh và tôi vui cười ở đầu gánh khác để Mẹ đươc cân bằng. Đứa bạn thân duy nhất của tuổi thơ đó là một con khỉ nhỏ đi lạc vào nhà, cho đến ngày nó bứt dây xích và biến mất. Trong những ngày tiểu học, vì thiếu ăn và nhỏ con, tôi luôn bị các bạn đồng lớp bắt nạt và đánh đập. Có lẽ nhờ vậy, kỹ năng đánh lộn và phá phách của tôi cũng được trau dồi nâng cấp khá ấn tượng.
Những năm hạnh phúc
Gia đình tôi dọn về Saigon khoảng 1950. Ở cạnh vườn Tao Đàn bây giờ, tôi có chút khung xanh để đuổi hoa bắt bướm, để nghe tiếng ve sầu mỗi hè, để nhìn lá me bay khắp phố mỗi mùa mưa. Cái tuổi thơ đó chắc cũng không khác gì những tuổi thơ của triệu triệu đứa bé khác trên trái đất, nô đùa và vui cười hay khóc nhè mà không cần biết đến những nổi trôi của đất nước. Thế giới của chúng tôi quay nhẹ qua những trận đá dế, ném bi…những lần trốn học bị đòn nát đít, những lần được cha mẹ cho đi ngoại ô dã ngoại (ngoại ô đây là công viên ở sân bay Tân Sân Nhất hay ven sông Nhà Bè…).
Rồi tình yêu cũng đến rất sớm trong cái nhút nhát rụt rè của …”em tan trường về, đường mưa nho nhỏ”. Quen nhau 3 năm, ngày tôi rời Việt Nam qua Mỹ khi lên 18, tôi chỉ mới dám nắm tay nàng. Nhưng đã có Trịnh Công Sơn, Nguyên Sa, Mai Thảo…nói thay tôi những lời yêu thương mật ngọt, đã có ngàn hè phố bóng cây giữ cho chúng tôi dấu ấn, đã có trăm ghế đá công viên nghe câu chuyện tình ngây ngô …
Những ngày ra biển lớn
Dù đẹp và thơ mộng, cái tuổi mới lớn đó cũng khác gì nhiều với những thiếu niên đã lớn lên ở Boston, Bogota hay Belgrade. Quê hương Việt Nam của tôi không phải là vườn địa đàng của tuổi trẻ hay là một chùm khế ngọt ngào đặc thù nào. Cho nên, với tuổi còn say mê khám phá những chân trời lạ, xứ Mỹ vừa gặp qua phong cảnh mênh mông, văn hóa đa dạng và nhịp sống năng động làm tôi mau chóng quên đi những êm đềm của quê hương, dù mỗi đêm trên đài truyền hình, thời sự về Việt Nam đã được phát sóng không ngừng.
Con người tôi thich ứng khá nhanh. Từ một cậu học trò nhút nhát ham học, tôi thành một sinh viên tự tin, nhưng ham chơi và lười biếng. Tôi sống như người Mỹ, học như người Mỹ và chơi như người Mỹ. Là người Việt duy nhất trong số 42,000 sinh viên của trường, tôi cũng không có nhiều lựa chọn. Hòa nhập vào cộng đồng mới với một tư duy mới và nhiều cuộc tình ngắn ngủi nhưng cháy bỏng, tôi quên đi các tà áo dài trắng e ấp ngày nào bên sân trường Duy Tân. Viêt Nam thật xa và ký ức mờ nhạt.
Cho đến một ngày đẹp trời nào đó, tôi nhận một lá thơ của Bộ Ngoại Giao Mỹ nhắc nhở anh đã tốt nghiệp đại học, chúng tôi sẽ ngưng gởi tiền học bổng. Anh cũng lo mà về phụng sự nước mình đi chứ. Tôi quăng lá thơ vào sọt rác, điện thoại bạn bè hỏi cách ở lại Mỹ, hợp pháp và bất hợp pháp, rồi tiếp tục mê mết trong một cuộc tình đang nhiều thú vị với hai cô đồng tính (lesbians).
Quê hương tìm đến
Vài ngày sau, chị Loan gõ cửa phòng. Em chị là Chí, người bạn nối khố từ nhỏ của tôi từ trường tiểu học đến khi đậu Tú Tài 2. Chị qua Mỹ tu nghiệp và đi xe buýt cả 10 tiếng để đến thăm tôi. Tôi hồn nhiên hỏi thăm về Chí. “Nó hy sinh ở chiến trường Bình Giả hai tháng trước rồi em.” Tôi lặng người. Chị kể thêm về anh Quang, người yêu sắp cưới của chị, cũng đã gục ngã ở Quảng Nam. ‘Em còn nhớ con Thu Anh?” Ai mà không nhớ, hoa khôi Trưng Vương, niềm yêu thầm nhớ trộm của cả nhóm học sinh Petrus Ký lẫn Chu Văn An. Chúng tôi cứ nghĩ là ông nhạc sĩ nào đặt bài “Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu” là để dành riêng cho nàng. “Con bé đi thăm chồng đóng quân ở Pleiku, khi về, xe bị trúng mìn, nó cũng chết rồi em ạ”. Sau một tiếng, tôi không nhớ được con số bạn bè đã ra đi hay tàn phế. Trên cả sự chết chóc là một nỗi niềm tuyệt vọng vô bờ của lớp người trẻ đã lớn lên cùng tôi.
Đêm đó mưa xuân, nhẹ nhưng rả rich cả đêm. Tôi và chị ngồi co ro ngoài hiên nghe hơi gió hú. Suốt đêm không ngủ, nhưng hai đứa cũng không nói lời nào. Cái thanh bình riêng biệt mà tôi tự tạo mấy năm qua để quên đi những quằn quại của quê hương ngàn dặm giờ đang bị chị Loan xô đẩy. Cái hạnh phúc bé nhỏ của thế giới mới tôi đang an hưởng đã bị gánh nặng của ký ức và thực tại đè chìm. Tôi đã sống như trong một cơn mơ. Và đến giờ phải tỉnh giấc.
Bài hát ngày xưa
Tháng sau, tôi rời bỏ công việc mới, người tình mới, căn nhà thuê mới…khăn gói về lại Việt Nam. Tôi hoàn toàn không có ảo tưởng hay tham vọng gì về tiền bạc hay quyền lực hay sự nghiệp. Tôi cũng chắc chắn là mình sẽ không thay đổi được điều gì, tốt hay xấu, cho đất nước. Tôi chỉ có cảm giác là mình “thuộc về đây”, mình về để chia sẻ với bạn bè, gia đình, các người trẻ khác những khó khăn, đắng cay, tủi nhục và đau thương của những người đã “sinh nhầm thế hệ”.
Trước Tết Mậu Thân 1968, tôi lại tình cờ vào phòng trà nghe nhạc. Lần thứ hai, Thái Thanh lại làm nước mắt tôi lại lưng tròng với bài Tình Ca …” bác nông phu đội sương nắng bên bờ ruộng sâu..vài ngàn năm… khóc cười theo mệnh nước nổi trôi… nên tôi yêu biết bao người…Lý, Lê, Trần và còn ai nữa…”.
Tôi tự nhủ, “bao giờ quê hương mình mới hết hát nhạc buồn?”.
*link của bài “Tình Ca”, nhạc Phạm Duy, qua tiếng hát Thái Thanh:
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=t3haYhzWUN
T/S Alan Phan là Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa tại Hong Kong và Shanghai. Du học Mỹ từ năm 1963, ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu dollars. Ông sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999. T/S Phan tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Úc). Ông đã xuất bản 8 cuốn sách bằng Anh và Việt ngữ. Email của ông là gocnhinalan@gmail.com và Web site cá nhân làwww.gocnhinalan.com.
T/S Alan Phan, Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa
1 Jan 2011

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015

Văn Minh Miệt Vườn Còn Đâu!

Văn Minh Miệt Vườn Còn Đâu!
Tác Giả: Vi Anh – Việt Báo – 8 May 2015
Ngày 5 tháng 5 năm 2015 nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam, trên đài Á châu Tự do (RFA) có bài “Đời sống người lao động miệt Tây Nam Bộ”, với âm chứng, con người và địa danh trong cuộc làm người viết bài này 80 tuổi ly hương 20 năm trên đất Mỹ nghe nhớ tiếc khôn nguôi và buồn ray rứt. Phần nhập đề của phóng sự nói lên sự suy tàn, sụp đổ nay còn đâu nữa của nền văn minh Việt Vườn của Miền Tây Nam Việt: “\Miệt vườn Tây Nam Bộ, khi nhắc đến, người ta hình dung đến những vườn cây trải dài xanh ngút mắt, trái trĩu ngọt, những con sông chằng chịt ngang dọc các miệt vườn và những con người hiền hòa, sống nhẹ nhàng, thanh thản, hòa với thiên nhiên. Nhưng có vẻ như chuyện đó đã xa quá tầm tay người miệt vườn Tây Nam Bộ. Thực tại của người Tây Nam Bộ cũng khó khăn chẳng kém mấy so với những tỉnh miền Trung và miền Bắc. Sự khó khăn đến từ hai hướng, sự xuống cấp của cảnh quan tự nhiên và sự băng hoại của hệ thống cầm quyền.”
Những lời than đứt ruột. Ông Út Thảo một cựu nông dân Tây Nam Bộ, đang làm thuê trên đất Sài Gòn nói “Nếu như trước đây, với ruộng đồng hiền hòa, miệt vườn trĩu quả và cuộc sống êm đềm, nhẹ nhàng, con người đối xử với nhau hiền từ, thanh thản thì hiện tại, với đời sống ngày càng đổi thay, giọng người tứ xứ Bắc, Trung, Nam quần tụ, đặc biệt là giọng người miền Bắc hơi gay gắt và hách dịch bởi họ có vốn liếng, biết kinh doanh, biết biến nhiều người Tây Nam Bộ thành con nợ của họ đã làm cho đời sống khu vực này trở nên tăm tối, khó nói.:..” “Trái cây Tây Nam Bộ ngày càng rớt giá, trong khi đó mọi thứ phí dịch vụ tăng cao, ngày công lao động đắt đỏ, hiếm hoi, giá điện và xăng dầu tăng vùn vụt đã khiến người nông dân trở nên thụ động, hết đường tính.”
“Những cái chết oan xuất hiện. Một người tên Bé Miễn, sống ở Cái Răng, Cần Thơ, chia sẻ. “Hiện tại, với kiểu quản lý hết sức khắc khe về mặt chính trị nhưng lại thả lỏng về mặt an ninh xã hội, để cho việc cờ bạc, đĩ điếm, xì ke ma túy diễn ra một cách công khai ở khắp mọi hang cùng ngõ hẻm đã đẩy đời sống người dân lương thiện ở nơi đây đến chỗ bế tắc. Có những cái chết oan do cờ bạc, xì ke, tranh giành chỗ đi khách và bị công an “bắn nhầm” đã xãy ra trên mảnh đất miệt vườn này. Và theo chị Út Miễn, đây là chuyện chưa từng xãy ra, đồng thời cũng hết sức xa lạ ở Tây Nam Bộ thời Việt Nam Cộng Hòa.”
Quá đủ những đau lòng sót dạ trước những mất mát rất khó hàn gắn của “văn minh miệt vướn” ở Miền Tây Nam Việt. Nghiên cứu về văn minh của Loài Người nhận thấy nơi nào có dòng sông lớn thường phát sinh một nền văn minh. Sông Hoàng Hà với nền văn minh Trung Hoa; Sông Gange (Hằng Hà), sông Indus văn minh Ấn Độ; sông Euphrate, Tigris văn minh Lưỡng Hà châu, với Ba Tư xứ của Một Ngàn Lẽ Một Đêm chuyện kể không hết, và sông Nile văn minh Ai cập với các mộ tháp đã từng ngạo nghễ soi bóng trên sông Nile trước Chúa Jesus Christ giáng sinh hơn 3.000 năm.
Miền Tây cũng có thể nói là cái nôi của văn minh Miệt Vườn với Sông Tiền, Sông Hậu hai nhánh của Sông Cửu Long. Con người và cuộc sống có một lối sống thật là dễ dàng, êm đềm và giản dị như người nông dân sau bữa cơm trưa ngoài đồng, gồm cá rau mát ruột, nằm dưới bóng cây mé vườn, gió hiu hiu “làm một giấc” vô cùng sung sướng.
Bây giờ nay còn đâu, văn minh Miệt Vườn ở Miền Tây Nam Việt “tư bề khốn khổ”, xã hội suy đồi, môi sinh ô nhiễm, đại đa số dân chúng bần cùng trên vựa lúa của cả nước. Mồ hôi của nông dân, bàn tay bàn chưn chay của nông dân tạo nên tên tuổi cho Việt Nam nước xuất cảng gạo hạng nhì trên thế giới, mà dân Miền Tây đâu có được hưởng gì.
Nông dân Miền Tây có làm mà chẳng có ăn. “Khu vực ĐBSCL dân số gần 18 triệu nơi cung cấp 90% lượng gạo và 60% lượng thủy sản xuất khẩu của Việt Nam.” Nhưng cuộc sống vô cùng khó khổ. Chính “báo đài” của Đảng Nhà Nước và cuộc hội nghị do Đảng Nhà Nước tổ chức ở Cantho [thời Pháp và Việt Nam Cộng Hoà được xem là Tây đô], nói; chớ không phải do báo chí hải ngoại của người Việt hải ngoại mà CS Hà nội thường chụp mũ là “lực lượng thù địch” nói nhé. “Báo điện tử Quân Đội Nhân Dân đưa tin sau 5 năm gia nhập WTO thu nhập bình quân đầu người ở 13 tỉnh thành đồng bằng sông Cửu Long đạt khoảng gần 2 USD/ngày so với mức 3,5 USD/ngày của cả nước. Đó là con số Nhà Nước hay khoa trương. Chớ theo phân tích của Việt Nam Net đưa lên mạng ngày 13/7/2011 thì nhiều nông dân đồng bằng sông Cửu Long thu nhập chỉ khoảng 0,3 USD/ngày tức chưa tới 7.000đ/ngày.”Trời đất ơi, ngó xuống mà coi, Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng gốc gác Miền Tây về đây để thấy 7000$ một ngày, không đủ tiền mua gạo cho mình ăn để “tái tạo sức lao động”, chớ đừng nói nuôi gia đình, cho con cháu ăn học.
Ôi Miền Tây nay còn đâu. Miền Tây bị tàn phá môi sinh! Dân Miền Tây nghèo nàn, thất học!. Thê thảm cho trẻ em Miền Tây. Theo báo Lao Động trong nước ngày thứ Hai 5-3-2012 cho biết trình độ học vấn trung bình ở Miền Tây thấp hơn vùng khác, tỷ lệ trẻ em bỏ trường cao nhứt nước, tỷ lệ trẻ em chết đuối vì đi cầu khỉ qua sông rạch cao nhứt nước. Số dân chưa tốt nghiệp tiểu học của Miền Tây là 32,8%, cao nhất nước kể cả vùng sơn cước ở Miền Bắc. Miền Tây Thiệt Thòi Giáo Dục. Nếu ở đồng bằng sông Hồng ngoài Bắc, cứ khoảng 327.000 người dân là có một trường ĐH (bình quân cả nước khoảng 900.000 người) thì ở ĐBSCL, con số này lên tới 3,37 triệu. Tỉ lệ tiến sĩ, giáo sư, thạc sĩ… của ĐBSCL cũng còn quá thấp…
Trẻ thì thiệt thòi như vậy, lớn thì bị bọn cướp ngày là quan” gồm cán bộ đảng viên mọi ngành nghề cấu kết với bọn tài phiệt ngoại bang “thi đua” lợi dụng chính sách qui hoạch của Đảng Nhà Nước lấy đất của dân đền bù rẻ mạt và bán lại giá cao gấp 40 lần là chuyện cơm bữa ở Miền Tây.
Con số báo Lao Động nêu lên thấy mà hết hồn. Tại TP Cần Thơ ngày xưa người Việt thường gọi là Tây Đô với một thành phố không có bao nhiêu đất ruộng rẫy như thế mà từ năm 2006 đến 2010 các quan chức đã nuốt hết 6.000 mẩu tây đất trồng lúa và còn dự trù giảm thêm 1.800 ha đất nông nghiệp nữa, trong đó có 1.100 ha đất lúa.
Nông dân lâm vào thế lưỡng đầu thọ địch của bọn cướp ngày là quan. Quan quốc doanh mua gạo xuất cảng (danh từ CS gọi là xuất khẩu) ép gía lúa gạo để lời nhiều. Quan quốc doanh độc quyền nhập cảng và độc quyền cho giá phân bón, thuốc trừ sâu.
Với tình hình bi thảm như trên hỏi Miền Tây của văn minh Miệt Vườn làm sao còn, dân Miền Tây làm sao sống?! (Vi Anh)

Về việc dùng “dự trữ ngoại tệ” của NHNN

Về việc dùng “dự trữ ngoại tệ” của NHNN
Tác Giả: Vũ Quang Việt - Diễn Đàn – 8 May 2015
Đọc tin chính phủ đề xuất Ngân hàng nhà nước (NHNN) cho vay dự trữ ngoại tệ làm ngân sách mà giật mình, dù chỉ là đề xuất nghiên cứu.
Việc chính phủ yêu cầu ngân hàng nhà nước lấy dự trữ ngoại tệ cho chính phủ vay không khác gì chính phủ bảo NHNN in tiền mua ngoại tệ vào, rồi đưa ngoại tệ đó cho chính phủ sử dụng và qua đó nhận được một đống giấy nợ của chính phủ (dưới hình thức trái phiếu).
Khi đã đưa dự trữ ngoại tệ cho chính phủ thì chúng không còn là dự trữ ngoại tệ nữa vì dự trữ ngoại tệ được định nghĩa là tài sản ngoại tệ nằm trong tay NHNN mà NHNN, vào bất cứ lúc nào, cũng có thể biến thành tiền mặt và sử dụng để điều phối cung cầu ngoại hối và giá ngoại hối trên thị trường nhằm phục vụ nhu cầu xuất nhập khẩu và trả nợ.
Yêu cầu trên của chính quyền có thể vừa làm mất quyền quyết định về chính sách tiền tệ của Ngân hàng nhà nước, vừa có nguy cơ làm nền kinh tế mất ổn định .
Tại sao?
1. In tiền để mua ngoại tệ trên thị trường: ảnh hưởng đến lạm phát tùy mức độ phát hành tiền. Tổng cung tiền (M2) cuối năm 2013 là 209 tỷ US (tương đương). Nếu mượn khoảng 20 tỷ có nguy cơ làm tăng giá thêm 5% nếu kinh tế chỉ tăng được 5%. NHNN để trung lập hóa hành động in nêu trên thì phải phát hành trái phiếu để thu hồi tiền về. Liệu NHNN có khách hàng sẵn sàng mua trái phiếu NHNN không? Từ năm 2006 đến nay kinh tế Việt Nam trở nên bất ổn với lạm phát cao cũng vì chínhh sách in tiền cung cấp tín dụng nhằm đạt tốc độ GDP cao của chính quyền.
2. Vơ vét ngoại tệ trên thị trường sẽ gây áp lực làm tăng hối suất; việc này sẽ làm hàng Việt Nam càng thêm mất tính cạnh tranh.
3. Ảnh hưởng cộng hưởng của hai hành động in tiền và vơ vét ngoại tệ sẽ làm hối suất mất giá ở mức lớn hơn, bởi vì ngân hàng nhà nước chỉ có thể mua ngoại tệ bằng cách in tiền đồng.
Tất nhiên có một cách khác là NHNN có thể phát hành trái phiếu ngoại tệ nhưng điều này đâu có khác gì việc chính Bộ Tài chính phát hành trái phiếu ngoại tệ, tức là mượn tiền ngọai. Tôi chắc là để có người mua, lãi suất trái phiếu ngoại tệ phải cao và cần có bảo đảm của nhà nước. Và như thế chẳng khác gì việc nhà nước đi vay thẳng nước ngoài như đã từng làm.
Tuy nhiên tại sao lại có hiện tượng kỳ quái là chính quyền yêu cầu NHNN làm điều trên? Có lẽ họ đơn giản nghĩ rằng ra lệnh cho NHNN in tiền mua ngoại tệ rồi đưa cho mình tiêu thì là tiền chùa, khỏi trả lãi, mà cũng chẳng phải trả vốn.

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2015

Chuyện Dài Tỷ Phú (US Dollars)

 Nguồn : Vững Đại Phát

Tỷ phú Hoàng Kiều: ‘Bút sa thì gà phải chết’
BBC – 8 tháng 5 2015
Trả lời câu hỏi của Nguyễn Hoàng của BBC tiếng Việt về điểm khác biệt trong môi trường kinh doanh và đầu tư giữa Việt Nam và Trung Quốc, tỷ phú người Mỹ gốc Việt Hoàng Kiều nói “Tôi thực sự cũng chẳng muốn so sánh Trung Quốc với Việt Nam.”
“Vấn đề của Việt Nam thì chúng ta đã thấy trên báo chí nói nhiều rồi nên tôi không nói nữa.
“Vấn đề quan trọng ở đây tôi muốn nói là nếu đã nói cái gì là phải cam kết thực hiện. Khi bút sa thì gà phải chết. Tôi thán phục người Trung Quốc là ở điểm đó.
“Lấy ví dụ về thuê đất mở công ty, ngày xưa tôi thuê chỉ là 30 năm, rồi sau đó được quyền thuê 50 năm rồi sau này là 99 năm.
“Khi chúng tôi mở rộng cơ sở ra và mua 120 hecta thì kể như họ nói đấy là đất của ông đấy.
“Vấn đề là khi mình đã không có cam kết thì thôi, nếu đã cam kết thì phải giữ cho tới cùng. Nói là làm và làm là phải làm đúng.
“Đó là bài học kinh nghiệm mà chúng ta cần rút tỉa để giúp cho sự phát triển cho bất kỳ ai, bất kỳ nước nào, kể cả Việt Nam hay Hoa Kỳ,” ông Hoàng Kiều trả lời BBC trong cuộc phỏng vấn được thực hiện tại văn phòng của ông ở California.
Ông Hoàng Kiều hiện là Chủ tịch Công ty Kháng sinh và Kháng thể (RAAS, Inc. ) có trụ sở tại Hoa Kỳ và đồng thời là Phó Chủ tịch Công ty con của RAAS tại Thượng Hải, chuyên về các sản phẩm huyết tương.
Tạp chí Forbes của Hoa Kỳ xếp ông Kiều đứng thứ 847 trong danh sách các tỷ phú giàu có nhất trên thế giới.
Ngoài dược phẩm, ông Hoàng Kiều hiện cũng đang đầu tư vào rượu vang và thời trang.
Link tới nguyên văn cuộc phỏng vấn:
https://www.youtube.com/watch?v=dzckKd7_lg8

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2015

Stress Trong Đời Sống

Nguồn : Vững Đại Phát
 Stress là dấu hiệu cho thấy cuộc sống có ý nghĩa
Thu Thảo – Business Insider/ Trí Thức Trẻ – 6 May 2015
Cảm thấy stress chứng tỏ bạn đang làm gì đó thật sự quan trọng với mình, chẳng hạn như phỏng vấn để ứng tuyển công việc bạn mơ ước hoặc chăm sóc con cái.
- Mọi người thường cho rằng stress đồng nghĩa với việc cuộc sống gặp trục trặc và tìm cách chống lại hoặc chịu đựng stress.
- Tuy nhiên, theo tiến sĩ Kelly McGonigal, stress lại là dấu hiệu chứng tỏ bạn đang dồn tâm huyết vào việc mình làm. Điều đó cho thấy cuộc sống của bạn có ý nghĩa và bạn cần nhận thức được lợi ích của stress.
Tiến sĩ Kelly McGonigal, chuyên gia trong lĩnh vực tâm lý học sức khỏe, luôn muốn giúp mọi người có một cuộc sống khỏe mạnh, hạnh phúc hơn. Bà dành phần lớn thời gian khuyến khích mọi người tránh xa stress và những tác hại của nó.
Tuy nhiên, khi phát biểu tại hội thảo 99U tổ chức tại New York ngày 30/4, McGonigal lại nói bà đã thay đổi cơ bản phương pháp quản lý stress của mình vài năm gần đây. Bà hiểu rằng stress không phải vốn đã có hại. Các nghiên cứu mới đưa ra hai lý do sau.
Trước hết, stress và sự lo lắng có thể là dấu hiệu cho thấy cuộc sống của bạn rất ý nghĩa. Thông thường, cảm thấy stress chứng tỏ bạn đang làm gì đó thật sự quan trọng với mình, chẳng hạn như phỏng vấn để ứng tuyển công việc bạn mơ ước hoặc chăm sóc con cái.
Lý do thứ hai đơn giản là việc nhận thức được lợi ích của stress có thể giúp bạn đương đầu với nó.
McGonigal chia sẻ: “Mỗi khi bị stress, chúng ta thường coi đó là dấu hiệu cho thấy cuộc sống chưa thỏa đáng hoặc thật khủng khiếp. Nhưng cách bạn nghĩ về stress lại đóng vai trò quan trọng trong việc stress ảnh hưởng đến sức khỏe và hạnh phúc của bạn như thế nào”.
Ví dụ, bạn nằm trong số rất nhiều người coi stress là một thứ tiêu cực và cố tránh xa nó bằng mọi giá. Do vậy, có thể khi bạn lâm vào một tình huống căng thẳng, chẳng hạn như phỏng vấn cho công việc yêu thích, cơ thể bạn sẽ tiết ra các hormone stress như cortisol, ở mức cao hơn. Các hormone này có thể gây hại đến hệ miễn dịch và sức khỏe của bạn.
Nhưng hãy thử nghĩ trường hợp bạn tham gia cuộc phỏng vấn đó và hiểu rõ những lợi ích tiềm năng của stress. Các nghiên cứu cho thấy, việc này không chỉ giúp bạn phản ứng sinh lý tốt hơn mà rất có thể còn giúp bạn tìm thấy ý nghĩa của sự đấu tranh và học hỏi từ nó.
Thách thức đối với McGonigal hiện nay không phải là giúp mọi người giảm lượng stress gặp phải mà cần thuyết phục họ ngừng chống chịu nó. Theo bà, stress “không phải là dấu hiệu cho thấy cuộc sống của bạn có gì đó bất ổn”. Trái lại, cảm thấy stress nghĩa là bạn hoàn toàn dồn tâm huyết cho những gì mình đang làm.
Vì vậy, nếu bạn toát mồ hôi tay hay thấy run chân trước một cuộc phỏng vấn, có thể việc tự nhắc bản thân phải bình tĩnh sẽ không mấy hữu ích. Thay vào đó, hãy thử nghĩ theo hướng mới như lời khuyên của tiến sĩ McGonigal. Nỗi hoảng loạn sẽ lắng xuống trước khi bạn kịp nhận ra.
Người thành công xử lý Stress như thế nào?
Tác giả: Bernard Marr – CFO – 10 Mar 2014
90% những người thành công nhất thường biết cách kiềm chế cảm xúc của họ trước những áp lực trong công việc. Do đó, họ có thể giữ được bình tĩnh và giải quyết vấn đề một cách hiệu quả
Một cuộc khảo sát từ TalentSmart chỉ ra rằng 90% những người thành công nhất thường biết cách kiềm chế cảm xúc của họ trước những áp lực trong công việc. Do đó, họ có thể giữ được bình tĩnh và giải quyết vấn đề một cách hiệu quả.
Người thành công xử lý Stress như thế nào?
Đây sẽ là bài học vô cùng bổ ích cho chúng ta, không chỉ áp dụng được trong công việc mà còn trong cuộc sống hằng ngày. Các nhà khoa học cho biết mỗi chúng ta phải đối mặt với stress khá thường xuyên trong cuộc sống ngày nay. Tuy vậy, stress không phải lúc nào cũng xấu bởi ở một mức độ vừa phải, nó giúp chúng ta làm việc một cách tối ưu hơn.
Dù vậy, quá nhiều stress sẽ dẫn tới hậu quả nghiêm trọng về tâm sinh lý. Do đó, sẽ tốt hơn nếu mỗi người chúng ta biết cách để đối mặt với vấn đề này bằng cách học hỏi kinh nghiệm từ những người thành công.
Thông qua cuộc khảo sát, chúng ta cũng nhận ra đa số những người thành công thường có một vài chiến lược chung trong việc quản lý stress như dưới đây:
1. Luôn trân trọng những gì họ đang có
Nghe qua thì có vẻ khá cổ điển, nhưng thực tế đã chứng minh việc luôn trân trọng những gì đang có là một cách tốt để giảm áp lực và giữ được một cái nhìn tích cực về cuộc sống. Khi có một cái nhìn lạc quan hơn, bạn sẽ cảm thấy vui vẻ hơn, và dĩ nhiên, làm việc cũng năng suất hơn.
2. Luôn lạc quan
Có vẻ nói thì luôn dễ hơn làm? Thỉnh thoảng thôi. Những người thành công thường có xu hướng nhìn thấy cơ hội từ một cuộc khủng hoảng, tích luỹ được những bài học quý giá từ thất bại thay vì phải đau buồn với những gì đã xảy ra. Hãy tưởng tượng bạn đang ủ rũ trong một thất bại gần nhất, thay vì buồn bực như trước, hãy tự hỏi bản thân “Mình có thể học được gì từ thất bại này hay làm thế nào để tránh phải những sai lầm tương tự như vậy?”. Bạn sẽ thấy bớt tiêu cực ngay thôi.
3. Tập trung vào sự tiến bộ, không phải sự hoàn hảo
Không có ai hoàn hảo, kể cả những người giàu nhất trên thế giới này. Nếu được hỏi, họ cũng sẽ nói với bạn điều tương tự mà thôi. Những tỷ phú như Bill Gates hay Richard Branson đều có những thất bại trong quá khứ. Nhưng điều quan trọng là họ đều thất bại một cách khôn khéo, rút ra bài học từ những thất bại đó và đi tiếp. Rất nhiều người trong chúng ta thường tôn thờ sự hoàn hảo nhưng đôi lúc bỏ qua nó sẽ giúp bạn loại bớt được một gánh nặng đấy.
4. Có những thói quen nhất định
Một trong những nguyên nhân chính gây ra stress là số lượng quyết định chúng ta cần đưa ra trong một thời gian ngắn. Bất kể đó là quyết định lớn hay nhỏ, chúng sẽ đều tạo gánh nặng cho bộ não và khiến chúng ta cảm thấy áp lực. Việc giữ những thói quen đều đặn thường ngày như: trả lời email vào cùng một thời gian, ăn trưa tại một quán ăn quen thuộc, hoặc chỉ đơn giản là tối giản hoá tủ quần áo sẽ giúp bạn ít phải suy nghĩ hơn cho những điều không thực sự cần thiết. Thậm chí Tổng thống Obama cũng từng nói đến điều này trong một buổi phỏng vấn:
“Bạn có thể thấy tôi hay mặc bộ vest màu xanh hoặc xám bởi tôi luôn luôn cố gắng giảm bớt số quyết định mình cần đưa ra. Tôi cũng không muốn mình phải nghĩ hôm nay sẽ ăn gì hay mặc gì. Lý do ư? Tôi còn rất nhiều quyết định quan trọng khác cần phải đưa ra trong ngày…”
5. Luôn nhìn vào bức tranh toàn cảnh
Điều cuối cùng, những người thành công thường có khả năng luôn nhìn vào bức tranh toàn cảnh thay vì chỉ tập trung vào một vài điểm vụn vặt. Cụ thể hơn, có những lúc thay vì tìm hiểu “Làm như thế nào”, hãy tự hỏi “Tại sao”. Bạn sẽ bớt “đau đầu” ngay thôi.
Hy vọng rằng những chiến lược trên sẽ có ích cho bạn. Chúng ta ngày càng bận rộn, vì thế hãy biết cách đối phó với stress một cách khéo léo để cuộc sống trở nên dễ thở hơn.
Về tác giả:
Bernard Marr từng tốt nghiệp tại ĐH Cambridge (Anh) và hiện đang là CEO của Advanced Performance Institute, một tổ chức giúp các doanh nghiệp quản lý, đánh giá và nâng cao năng lực nhân viên. Bernard còn là cây viết nổi tiếng cho các tạp chí như Financial Times, CFO Magazine và Wall Street Journal và là 1 trong 100 tác giả nổi tiếng nhất (Influencer) trên mạng xã hội LinkedIn.

Loạt Bài Về Hướng Đi Cho Nông Nghiệp Việt

Nguồn : Vững Đại Phát
 Bài 2:
Vì sao ngành nông nghiệp Úc lại phát triển thành công đến thế?
Tổng Hợp của Nhật Hạ – Theo Đại Kỷ Nguyên – 4 May 2015
Nước Úc được nhìn nhận là một quốc gia phát triển và nằm trong số các quốc gia thịnh vượng nhất trên thế giới, với nền kinh tế lớn đứng thứ 12 trên toàn thế giới.
Vào năm 2012, thu nhập bình quân đầu người của Úc đứng thứ năm thế giới. Nước Úc được thành lập vào ngày 01/01/1901 với tên đầy đủ tiếng Anh là Commonwealth of Australia, có nghĩa là khối thịnh vượng chung Úc. Ngay từ khi thành lập, Úc duy trì một hệ thống chính trị dân chủ tự do ổn định, bao gồm sáu bang và một số lãnh thổ với tổng dân số vào khoảng 23,1 triệu người.
Với lịch sử non trẻ chỉ hơn 100 năm, với hơn 100 dân tộc đa văn hóa, nước Úc giờ đã trở thành một đất nước giàu mạnh, xây dựng được một nơi có đời sống tốt nhất thế giới, xuất khẩu hầu hết các mặt hàng quan trọng kể cả dịch vụ giáo dục. Với mục tiêu ban đầu là tự đảm bảo nguồn lương thực cho người dân Úc, Chính phủ đã thực sự đầu tư vào việc phát triển ngành nông nghiệp Úc cho dù diện tích đất có thể canh tác được của Úc chỉ chiếm 1% tổng diện tích lục địa Úc (tổng diện tích Úc là 768 triệu héc ta) do chỉ có vùng ven biển là có lượng mưa tương đối tốt. Hiện nước Úc có 18 triệu héc ta trồng trọt và 28 triệu héc ta đồng cỏ trong đó chỉ có 4 triệu héc ta là thực sự có lượng nước đầy đủ.
Lực lượng lao động chính thức trong lĩnh vực nông nghiệp của Úc là 400.000 người, chiếm 4% lực lượng lao động của toàn nước Úc (vào khoảng 10 triệu người) nhưng nước Úc có chỉ số tự cung cao nhất thế giới (nông nghiệp Mỹ có kim ngạch xuất khẩu nông sản đứng đầu thế giới nhưng chỉ số tự cung tự cấp lại thấp hơn Úc), cụ thể là tính trung bình một nông dân Úc có thể nuôi 190 người. Sản phẩm nông nghiệp chính của Úc là lúa mì, lúa mạch, mía, hoa quả, gia súc, cừu, gia cầm.
Nền nông nghiệp Úc cung cấp nông sản đầy đủ cho thị trường nội địa và xuất khẩu 80% tổng sản lượng, thu nhập của mỗi người nông dân Úc lên đến 100.000 USD/ năm, cao hơn so với GDP bình quân đầu người của Úc (60.000 USD/năm).
Úc là một quốc gia có đất rộng người thưa, ít mưa, tình trạng khô hạn xảy ra thường xuyên, Úc không có một ngành nghề nào gọi là truyền thống, kể cả nông nghiệp – vốn là ngành nghề cổ xưa nhất của loài người. Cho nên có thể nói tất cả các cây, con và công nghệ sản xuất hiện đang sử dụng trong nông nghiệp Úc hiện nay đều có nguồn gốc nhập khẩu. Chính vì vậy, để phát huy tối đa hiệu quả của việc nhập khẩu trong việc phát triển nông nghiệp, Chính phủ Úc đã cho xây dựng các Trung tâm nghiên cứu để nhập khẩu giống và công nghệ, kiểm chứng, ứng dụng đại trà và thực hiện tiếp thu công nghệ. Để hỗ trợ hoạt động của các trung tâm này, Chính phủ Úc đã thành lập Hội đồng Nghiên cứu Úc nhằm xây dựng chiến lược và cung cấp kinh phí cho các công trình nghiên cứu khoa học. Hội đồng này đưa ra danh sách những hạng mục ưu tiên có lợi cho quốc gia và đòi hỏi các nhà nghiên cứu phải lập dự án theo sát danh sách ưu tiên này nếu muốn nhận được tiền tài trợ cho việc nghiên cứu.
Đặc biệt hơn, đối với những lĩnh vực mà chính phủ xác định là thực sự cấp thiết đến sự phát triển của nền nông nghiệp, Chính phủ Úc thành lập các Trung tâm chuyên ngành hay còn gọi là Trung tâm ưu tú (Centre of Excellence) để nghiên cứu, cải thiện, ứng dụng và chuyển giao từ kiến thức công nghệ cho nông dân. Bộ Nông nghiệp Úc đã xây dựng 11 Trung tâm như vậy đều khắp trong bang, mỗi Trung tâm phụ trách một ngành hàng nông nghiệp đặc biệt trên một vùng sinh thái thích hợp để giải quyết dứt điểm những khó khăn của vùng đó.
Ví dụ như vùng lục địa Narrabri miền tây bắc Úc có khí hậu khô, nóng nên có Trung tâm chuyên về ngành bông vải và cải dầu, vùng miền bắc gần duyên hải vùng Armidale có khí hậu khô nhưng mát mẻ nên có trung tâm về ngành bò thịt, vùng miền trung duyên hải Gosford có khí hậu ôn hoà, gần Sydney nên có Trung tâm Tiếp thị và ngành Làm vườn nhà kính, vùng lục địa Yanco phía tây nam có khí hậu khô, nóng, nhiều ánh sáng nên có Trung tâm Lúa gạo và tưới tiêu.
Việc vận hành các trung tâm này đã giúp Bộ Nông nghiệp Úc giải quyết kịp thời các vấn đề theo từng loại nông sản. Các quy trình sản xuất tốt nhất trên thế giới được nhập vào Úc qua các trung tâm này, ví dụ như Quy trình chăm sóc rau quả tươi sạch dành cho việc sản xuất rau quả (được gọi là Fresh care), Quy trình sản xuất thịt tươi sống (được gọi là Cattle Care), Quy trình sản xuất ngũ cốc (được gọi là Grain Care), qua đó, Úc đã có được thương hiệu về an toàn vệ sinh thực phẩm, gia tăng sức cạnh tranh cho xuất khẩu.
Theo như số liệu của Cục Kinh tế, khoa học nông nghiệp và nguồn lợi Úc (Abarres), giá trị sản lượng nông nghiệp Úc đạt 43 tỷ đô la Mỹ, tương đương với 3% GDP vào năm 2013. Riêng về sản lượng lúa của bang New South Wales (là bang sản xuất 99% sản lượng lúa của Úc) từ tháng 04/2014 đến tháng 03/2015 đạt 894.000 tấn trên diện tích gieo cấy 90.000 héc ta, tương đương với năng suất là 9,89 tấn/héc ta (năng suất lúa của toàn Việt Nam đạt 6,6 tấn/héc ta vào năm 2014).
Nền nông nghiệp Úc được quản lý dưới hình thức nông trại, với khoảng 130.000 nông trại trên diện tích 46 triệu héc ta, trung bình một nông trại có diện tích 354 héc ta. Chính sách của chính phủ Úc là xây dựng một nền nông nghiệp vì nông dân, vậy nên Chính phủ giảm tối đã những điều luật, quy định bắt buộc đối với nông dân như các quy định về thuế hay hải quan, đồng thời đưa ra những chính sách hữu hiệu giúp đỡ nông dân ổn định trong sản xuất, tránh hiện tượng bỏ đất lên các thành phố lớn, đồng thời nâng cao năng suất lao động và khả năng cạnh tranh.
Vào năm 1997, Úc thực hiện chương trình “Một nền nông nghiệp Úc tiên tiến” và hướng đến xuất khẩu với mục đích nâng cao thu nhập cho nông dân và nâng cao sức cạnh tranh quốc tế cho nông dân. Đặc điểm nội bật của chương trình này như sau:
Hỗ trợ tài chính cho nông dân trong các chương trình giáo dục và đào tạo về kỹ năng quản lý tài nguyên thiên nhiên;
Hỗ trợ nông dân thay đổi ngành nghề cho hợp với thay đổi trong thực tế;
Hỗ trợ nông dân nâng cao kỹ năng về quản lý tài chính;
Tư vấn cho nông dân tình hình tài chính trong và ngoài nước;
Hỗ trợ tài chính cho nông dân về các dịch vụ tư vấn của chuyên gia, cũng như tổ chức các lớp tập huấn để nâng cao năng lực phát triển kỹ năng;
Cung cấp thông tin giúp nông dân nắm vững biến động thị trường trong và ngoài nước.
Vào năm 2004, Chính phủ Úc đã thành lập một nhóm tư vấn xây dựng định hướng và chiến lược cho ngành nông nghiệp và thực phẩm, theo đó Chính phủ điều chỉnh các chính sách và đưa ra các giải pháp về:
Nâng cao khả năng đáp ứng của nông dân trước các yêu cầu mới của thị trường và chuỗi cung ứng;
Giúp nông dân nâng cao năng lực cạnh tranh;
Hỗ trợ nông dân về kỹ năng quản lý tài nguyên thiên nhiên;
Bảo đảm môi trường kinh doanh tốt nhất, thông thoáng nhất để các doanh nghiệp tự do hoạt động, tăng mạnh sức cạnh tranh
Xét về mặt bằng chung, nông dân Úc có trình độ giáo dục cao, khoảng 31% có bằng đại học hoặc cao đẳng (trung bình toàn quốc 52%). Các chính sách đầu tư vào nông dân Úc có thể tóm lại theo ba mục chính, đó là:
Nông dân Úc là chủ thể của nền nông nghiệp Úc, thể hiện trên thực tế đối với các chính sách này là việc một hộ nông dân Úc được cấp giấy phép sở hữu diện tích đất rất lớn chứ không phải được thuê lại đất của Nhà nước và Nhà nước sẽ xem xét lại tình trạng cho thuê đất sau một thời gian.
Nông dân Úc sản xuất theo chuỗi giá trị và phân phối theo chuỗi cung ứng, thể hiện ở điểm các mặt hàng nông nghiệp Úc được đóng gói bao bì đầy đủ với nhãn hiệu “made in Australia” có mặt trên toàn thế giới.
Nông dân Úc áp dụng hiệu quả các công nghệ hiện đại bao gồm các máy móc và kỹ thuật công nghệ hiện đại trong sản xuất nông nghiệp. Tại các cánh đồng rộng ngút tầm mắt, những mày cày, máy hái không cần người lái được sử dụng rộng rãi. Đồng thời, nông dân Úc biết cách dùng hệ thống vệ tinh để định vị đường cày cho máy cày qua các thiết bị điện toán tính toán chính xác.
Nói tóm lại, với các chính sách hữu hiệu của Chính phủ, Úc đã thành công không chỉ trong vấn đề tự cung tự cấp nguồn lương thực cho người dân trong nước mà còn xuất khẩu các sản phẩm nông nghiệp sang các nước trên toàn thế giới, nổi bật nhất là các sản phẩm gồm thịt bò, ngũ cốc, hoa quả, sữa và các sản phẩm thuộc sữa, rượu nho, lông cừu, bông vải, đường.
Mặc dù liên bang Úc mới được thành lập vào năm 1901, tính đến nay mới được 114 năm, nhưng Úc đã được tạp chí The Economist bình chọn đứng thứ 6 trên toàn thế giới về chỉ số chất lượng cuộc sống vào năm 2005, được Liên Hiệp Quốc xếp hạng ba về chỉ số phát triển con người vào năm 2007. Nước Úc còn nắm giữ một kỷ lục chưa có nước nào có, đó là hầu hết các thành phố lớn của Úc đều nằm trong “top 10” những thành phố có đời sống tốt nhất thế giới: Melbourne (hạng 2), Perth (hạng 4), Adelaide (hạng 7) và Sydney (hạng 9).
Nhật Hạ tổng hợp

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2015

Sức Khỏe và Tâm Tịnh

Nguồn : Vững Đại Phát 
Sức Khỏe và Tâm Tịnh
Alan Phan
6 May 2015
Một người bạn chuyển gởi bài viết của một nhà sư về Đông Y Dược. Tác giả quả quyết rằng nguồn gốc của sức khỏe thực sự là “tâm tịnh”. Khi khí huyết không đầy đủ, kinh mạch không thông suốt thì bệnh tật phát sinh. Giận nhiều hại gan, dâm nhiều hại thận, ăn nhiều hại ruột, ưu tư hại bao tử, phẫn nộ hại tim, sầu muộn hại tinh thần. Tệ nhất là hận thù, ghen tị… mầm mống của ung thư, bứu hạch… Theo ông, nguyên lý căn bản của thiên nhiên là nếu còn bản chất tham , sân, si; con người không thể đạt được tâm tịnh. Và luật nhân quả rồi cũng thể hiện ngay trong đời mình.
Trên hết, tác giả còn nêu ra một nhu cầu cho sức khỏe là “phải vượt qua mọi nỗi sợ: sợ chết, sợ đau, sợ khổ, sợ mất mát, sợ thay đổi, sợ …vợ, sợ con, sợ nhân tình.. v.v…..
Bài viết không phải là một biện giải với nhiều bằng chứng khoa học; nhưng đọc xong, tôi thấy đồng cảm vô cùng trên nhiều bình diện, từ lý trí đến trực giác.
Ba năm nay, tôi liên miên bị bệnh tật lớn-nhỏ hành hạ, đủ loại, đủ kiểu. Chữa xong đám cháy này thì đám khác lại kêu gào. Nếu không có ý chí và kiên nhẫn học từ các thất bại 70 năm qua, có lẽ tôi đã mệt mỏi bỏ cuộc. Nhưng tất cả những rắc rối đó, có thể giải thích thật đơn giản: vì tâm mình chưa tịnh, chưa bình an? vì trong lòng vẫn còn nhiều độc tố của tham, sân, si?
Nói thì dễ, nhưng khi tôi trẻ hơn, với một tính xấu (?) luôn thích tìm tòi, thử nghiệm…để cố khám phá một chân trời nào mới lạ hơn, thì tâm tịnh là điều không tưởng. Tôi nghĩ nhiều bạn trẻ khác cũng chia sẻ vấn nạn này. Cho nên, nếu để tránh mọi bệnh tật với một tâm linh phải “hư không hóa”, có lẽ nhiều người đành phải “chọn” bệnh tật vậy?
Ngay cả trong tuổi già, dù mọi tham, sân si gần như đã biến mất, tâm tịnh vẫn là một trạng thái khó đạt. Lấp ló ở phòng đợi của “thiên đường”, tôi vẫn thấy mình không sao thoát tục được. Vẫn còn chút giận dữ khi nhìn cái ngu xuẩn, của mình hay của người thân yêu, đêm đêm vẫn chút buồn với những giấc mơ không đạt đến, và ngày ngày vẫn chút ghen tị với sức khỏe của những người đồng lứa tuổi. Dĩ nhiên, tôi hiểu đây là cái giá phải trả cho cái tính cầu toàn…nhưng thay đổi quán tính của 70 năm vẫn là thử thách quá lớn.
Tuy nhiên, ở một lăng kính khác, tôi nghĩ tâm tịnh cũng cần một chút “nhân tính” để cân bằng.
Đừng cảm xúc quá độ đễ phẫn nộ hủy hoại trái tim, để trầm cảm tàn phá bao tử, hay để hận thù tạo nên ung thư…nhưng một con người “hạnh phúc” vẫn cần biết hoan lạc với một bản nhạc tuyệt vời, vẫn buồn nhớ xa xôi khi trời đổ mưa rào hay vẫn ham muốn lan man khi thả hồn theo mộng? Đời sống dù ở lối đi chậm nhất vẫn cần hơi thở hay di chuyển.
Năm ngoái, có chút thì giờ, tôi bay lên Omaha, Nebraska dự đại hội thường niên của Berkshire Hathaway. Cái đinh của sự kiện luôn là sự xuất hiện của thần tượng Warren Buffett trước sự cổ võ nồng nhiệt của hơn 40 chục ngàn cổ đông hiện diện. Khi bước lên sân khấu, ngài Buffett, có Bill Gates lẽo đẽo theo sau, vẫy tay cười tươi với cả vận động trường. Theo truyền thống, ông quăng một tờ báo vào 1 căn nhà do công ty Clayton của ông xây mẫu, nó rơi khá xa cho thấy sức ném của ông già. Ông la lớn,” Hello and Welcome Again” về phía VIP section, cho thấy tiếng nói còn nhiều sinh lực.
Nhìn ông, tôi không còn cái ấn tượng ngưỡng mộ về thành tựu hay tài sản hay danh tiếng của ông như những năm trước khi tôi còn trẻ và đầy tham vọng. Tôi chỉ có chút ganh tị là sao ông già hơn tôi 15 tuổi mà ông có thể khỏe mạnh và yêu đời đến vậy? Cảm giác này cũng hiện hữu khi tôi gặp chủ nhân một quán cà phê ở Little Saigon. Ông đã 82 tuổi nhưng rất nhanh nhẹn, tháo vát trong công việc…với một cánh tay rắn chắc và một cơ bắp nổi cộm từ eo bụng. Đây là những lúc tôi thấy mình thấp kém hơn nhiều người khác.
Từ những khoảnh khắc này, tôi mới hiểu lòng tham là một phần của sự sống. Đó là khởi đầu của mọi thứ xấu xa nhất, cũng như êm đẹp nhất, tùy lựa chọn và tùy thời điểm. Tôi thấy mình không còn tham muốn chút gì về quyền lực, danh tiếng, tiền bạc hay nhục dục, nhưng trong cái tuổi 70, mình vẫn ham muốn một sức khỏe dồi dào, sung mãn. Nó cho phép ta tận hưởng những thú vui, dù đơn giản và nhỏ nhặt, nhưng lại là lẽ sống để “moving on”, ngày qua ngày.
Sau cùng, biện luận theo trái tim và trực giác khác với phân tích sâu xa của lý trí. Có thể tâm tịnh chỉ là một hình thái của placebo effect trong việc chữa trị bệnh. (Placebo effect là một hiện tượng tâm lý hay dùng trong các thử nghiệm y học. Một nhóm người nghĩ là mình được điều trị bằng dược phẩm vẫn có thể tìm thấy tác dụng tích cực, dù rằng thực sự họ chỉ đã dùng nước lạnh hay thuốc ảo, không có một chất trị liệu nào). Nếu tịnh tâm chỉ là một tác động tâm lý thì nguồn gốc của bệnh tật vẫn là hữu cơ?
Một anh bạn lớn hơn tôi 5 tuổi, hăng say công việc, đi về châu Á liên tục như một executive mới hơn 30 tuổi. Anh nói kết quả không thành vấn đề, nhưng nếu không có cái đam mê kinh doanh này, chỉ ngồi thiền nhìn biển núi như một tu sĩ, chắc anh chết sớm theo vợ. Anh chắc chắn rằng tâm tịnh chỉ làm anh rối thêm. Cuộc sống bận rộn, nhiêu khê, áp lực…lại là “perfect” với anh, một lựa chọn lạ ở tuổi 75. Có lẽ DNA của anh đã được cấu trúc theo định mệnh này?
Nhưng dù thế nào, tâm tịnh vẫn là yếu tố quan trọng trong việc phát triển con người toàn diện của mình. Tâm có tịnh, tầm nhìn mới thông suốt và môi trường chung quanh hiển thị rõ hơn con đường đang chọn. Tâm có tịnh, mới gạn lọc đầy đủ kiến thức thật khách quan, khoa học, không để mây mù của cảm xúc, thiên kiến, giáo điều…vẩn đục. Tâm có tịnh, tinh thần mới sáng suốt minh mẫn để nhận ra những cạm bẫy của quyền lực tha hóa, ngụy trang dưới những chiêu bài tốt lành. Tâm có tịnh, sự hòa nhập vào Vũ Trụ mới thực sự được khơi dậy để biết định vị cho số phận nhỏ bé của kiếp người.
Tôi đành an ủi mình với câu nói về “tĩnh lặng” của Robert Kennedy,” Đôi khi chúng ta mong ước được sống ở một thế giới bình lặng hơn, nhưng không được. Nếu thời đại chúng ta có nhiều khó khăn và phức tạp; nó cũng chứa đựng nhiều thử thách và cơ hội”. (All of us might wish at times that we lived in a more tranquil world, but we don’t. And if our times are difficult and perplexing, so are they challenging and filled with opportunity).
Alan Phan